Sumanārājakumārīsutta draft

Sumanārājakumārīsutta. Sumanā, sister of Pasenadi, visits the Buddha at Jetavana with five hundred companions in five hundred chariots and asks him whether, in the case of two disciples, alike in faith, virtue and insight, the one being an almsgiver and the other not, there be any distinction. The Buddha replies that whether they be born in the Deva world or in the world of men, the giver would be superior in life-span, beauty, happiness, honour and power. There would still be a difference between them, even when, in later life, they both enter the Saṅgha, but the difference would cease to exist on their becoming Arahants (AN.iii.32f).

The Commentary adds (AN­a.ii.595f) that Sumanā’s questions were the result of a conversation between two babies born in the house of the King of Kosala, one as the king’s son, the other as the son of one of the attendant women. The children were laid side by side on two beds, the prince’s bed being higher and better. They had both been monks in their previous life; the prince was a sārāṇīyadhammapūraka, the other a bhattaggapūraka. The prince saw his past life, and, realizing that the other had not taken his advice and had, therefore, suffered eclipse, addressed him as he lay on the next bed. Sumanā heard their talk, but spoke no word of it to anyone, in case the children should be thought to be possessed of evil spirits.

Sumanā, em gái của Pasenadi, đến thăm Đức Phật tại Jetavana cùng năm trăm tùy tùng trên năm trăm cỗ xe và hỏi ngài rằng, trong trường hợp hai vị đệ tử, có cùng đức tin, giới hạnh và tuệ giác, một người là người bố thí và người kia thì không, liệu có sự khác biệt nào không. Đức Phật trả lời rằng dù họ sinh ra ở cõi chư thiên hay cõi người, người bố thí sẽ vượt trội hơn về tuổi thọ, sắc đẹp, hạnh phúc, danh vọng và quyền lực. Sẽ vẫn có sự khác biệt giữa họ, ngay cả khi, về sau, cả hai đều gia nhập Tăng đoàn, nhưng sự khác biệt đó sẽ không còn tồn tại khi họ trở thành những vị Arahant (AN.iii.32f).

Bản Chú giải nói thêm (AN­a.ii.595f) rằng những câu hỏi của Sumanā là kết quả của một cuộc trò chuyện giữa hai đứa trẻ sơ sinh sinh ra trong nhà của Vua nước Kosala, một là con trai của nhà vua, đứa kia là con trai của một trong những người nữ hầu cận. Những đứa trẻ được đặt nằm cạnh nhau trên hai chiếc giường, giường của hoàng tử cao hơn và tốt hơn. Cả hai đều từng là tu sĩ trong kiếp trước; vị hoàng tử là một vị sārāṇīyadhammapūraka, người kia là một vị bhattaggapūraka. Vị hoàng tử nhìn thấy kiếp trước của mình, và, nhận ra rằng người kia đã không nghe theo lời khuyên của mình và do đó, đã phải chịu sự lu mờ, bèn lên tiếng nói với cậu bé khi cậu bé nằm trên chiếc giường bên cạnh. Sumanā nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng, nhưng không nói lời nào về chuyện đó với bất kỳ ai, đề phòng trường hợp những đứa trẻ bị cho là bị tà linh ám.