Vātamigajātaka draft

Vātamigajātaka (Ja 14). The Bodhisatta was once born as Brahmadatta, king of Benares. He had a gardener named Sañjaya. A vātamiga used to visit the royal park, and the king asked Sañjaya to catch it. Sañjaya put honey on the grass where the animal fed, and, in due course, the animal came to eat out of his hand. He was thus able to entice it right into the palace, where he shut the door on it. The king marvelled that a vātamiga, who was so shy that if it once saw a man it would not visit the same place for a week after, should allow itself to be caught by greed.

The story was related in reference to Cūḷa Piṇḍapātikatissa (q.v.), who was enticed back to the lay life by a slave girl. Sañjaya is identified with the slave and the vātamiga with the monk. Ja.i.156ff.

According to the Dhammapada Commentary (Dhp­a.iv.199), however, it was with reference to Sundarasamudda that the story was told.

Bodhisatta từng sinh ra làm Brahmadatta, vua xứ Benares. Ông có một người làm vườn tên là Sañjaya. Một con vātamiga thường đến thăm khu vườn hoàng gia, và nhà vua yêu cầu Sañjaya bắt nó. Sañjaya đặt mật ong lên bãi cỏ nơi con vật ăn, và, vào thời điểm thích hợp, con vật đã đến ăn trên tay ông. Do đó, ông đã có thể dụ nó vào tận trong cung điện, nơi ông đóng cửa nhốt nó lại. Nhà vua kinh ngạc rằng một con vātamiga, vốn rất nhút nhát đến mức nếu nó từng nhìn thấy một người thì nó sẽ không đến thăm lại nơi đó trong một tuần sau đó, lại có thể để bản thân bị mắc bẫy bởi lòng tham.

Câu chuyện được kể liên quan đến Cūḷa Piṇḍapātikatissa (q.v.), người đã bị dụ dỗ quay trở lại đời sống thế tục bởi một nữ tì. Sañjaya được đồng nhất với nữ tì và vātamiga với vị tu sĩ. Ja.i.156ff.

Tuy nhiên, theo Bản chú giải Dhammapada (Dhp­a.iv.199), câu chuyện này được kể liên quan đến Sundarasamudda.