Ambapālivana draft

Ambapālivana. The grove presented by Ambapālī to the Buddha and the Saṅgha. It was in Vesālī and was given to the Buddha during his last tour in that town, at the conclusion of the meal to which Ambapālī had invited him (Vin.i.231-3). But both the Buddha and the monks seem to have stayed there previously during their visits to Vesālī (thus according to DN.ii.94 the Buddha was already in the grove before Ambapālī visited him; see also SN.v.301, which must refer to an incident before the Buddha’s last tour, because Sāriputta was still alive).

The Buddha is stated to have preached three Suttas in the grove, two of them being on the value of the satipaṭṭhānā (SN.v.141ff). In the third Sutta (AN.iv.100-6) he dwells on the impermanence of all saṅkhāras and proceeds to describe the process by which the whole world will ultimately be destroyed by seven suns arising in the world and drying everything up. In this Sutta appears also the story of the teacher Sunetta, who, even after becoming the Great Brahma, is yet subject to old age and death.

The Saṁyutta also records a conversation that took place between Anuruddha and Sāriputta during a stay in Ambapālivana (SN.v.301).

The grove was planted with mangoes and was so-called because it belonged to Ambapālī. DN­a.ii.545.

Ambapālivana. Khu vườn do Ambapālī dâng cúng lên Đức Phật và Tăng đoàn. Khu vườn này ở Vesālī và được dâng lên Đức Phật trong chuyến du hành cuối cùng của Ngài tại thành phố đó, sau khi kết thúc bữa ăn thọ trai mà Ambapālī đã thỉnh mời Ngài (Vin.i.231-3). Tuy nhiên, dường như cả Đức Phật và chư tăng đều đã từng lưu trú ở đó trong những lần viếng thăm Vesālī trước đây (do đó, theo DN.ii.94, Đức Phật đã ở trong khu vườn trước khi Ambapālī đến gặp Ngài; xem thêm SN.v.301, sự kiện này chắc chắn nói về một thời điểm trước chuyến du hành cuối cùng của Đức Phật, vì tôn giả Sāriputta lúc đó vẫn còn sống).

Đức Phật được ghi nhận là đã thuyết ba bài kinh (Sutta) tại khu vườn này, hai trong số đó nói về giá trị của satipaṭṭhānā (SN.v.141ff). Trong bài kinh thứ ba (AN.iv.100-6), Ngài giảng về tính vô thường của mọi saṅkhāra và tiếp tục mô tả quá trình thế giới cuối cùng sẽ bị hủy diệt khi bảy mặt trời xuất hiện làm khô cạn tất cả mọi thứ. Trong bài kinh này cũng xuất hiện câu chuyện về người thầy Sunetta, người dù đã trở thành Đại Phạm thiên nhưng vẫn phải chịu cảnh già và chết.

Tập Saṁyutta cũng ghi lại một cuộc đàm thoại diễn ra giữa Anuruddha và Sāriputta trong thời gian lưu trú tại Ambapālivana (SN.v.301).

Khu vườn này được trồng xoài và được gọi tên như vậy vì nó thuộc sở hữu của Ambapālī. DNa.ii.545.