Kassapasīhanādasutta draft

Kassapasīhanādasutta. The eighth Sutta of the Dīghanikāya. It consists of a dialogue between the Buddha and Acela Kassapa on self-mortification, and contains an account of some of the practices prevalent among the Ājīvakas.

The Buddha claims that the insight and self-control and self-mastery of the Arahant are much harder of attainment than the merely physical practices of the ascetics, which are far more evident to the vulgar. The Buddha states that self-mortification is an actual hindrance to spiritual development, for it turns a man’s mind from more essential matters.

It is said that at the conclusion of the Sutta, Kassapa entered the Saṅgha and, in due course, became an Arahant. DN.i.161-77.

Kassapasīhanādasutta. Bài Sutta thứ tám của Dīghanikāya. Nó bao gồm một cuộc đối thoại giữa Đức Phật và Acela Kassapa về việc thực hành khổ hạnh, và chứa đựng một bản tường thuật về một số thực hành phổ biến trong phái Ājīvaka.

Đức Phật khẳng định rằng tuệ giác, sự tự thu nhiếp và tự làm chủ bản thân của một vị Arahant khó đạt được hơn rất nhiều so với những thực hành đơn thuần về mặt thể xác của các đạo sĩ, vốn hiển hiện rõ ràng hơn đối với phàm phu. Đức Phật tuyên bố rằng thực hành khổ hạnh thực sự là một trở ngại đối với sự phát triển tâm linh, vì nó khiến tâm trí con người chuyển hướng khỏi những vấn đề cốt lõi hơn.

Tương truyền rằng vào cuối bài Sutta, Kassapa đã gia nhập Saṅgha và, đến lúc thích hợp, đã trở thành một vị Arahant. DN.i.161-77.