Mahā Purisa needs_check
Mahā Purisa. The name given to a Great Being, destined to become either a Cakkavatti or a Buddha. He carries on his person the following thirty-two marks (Mahā Purisalakkhaṇāni) (these are given at DN.ii.17f.; iii.142ff.; MN.ii.136f):
- he has feet of level tread;
- on his soles are marks of wheels with spokes, felloes and hubs;
- his heels project;
- his digits are long;
- his hands and feet are soft;
- his fingers and toes straight;
- his ankles like rounded shells;
- his legs like an antelope’s;
- standing, he can touch his knees without bending;
- his privies are within a sheath;
- he is of golden hue;
- his skin is so smooth that no dust clings to it;
- the down on his body forms single hairs;
- each hair is straight, blue-black and at the top curls to the right;
- his frame is straight;
- his body has seven convex surfaces;
- his chest is like a lion’s;
- his back flat between the shoulders;
- his sheath is the same as his height;
- his bust is equally rounded;
- his taste is consummate;
- he has a lion’s jaws;
- he has has forty teeth;
- they are regular, and continuous;
- lustrous;
- his tongue is long;
- his voice like that of a karavīka bird;
- his eyes intensely black;
- his eyelashes like a cow’s;
- between his eyelashes are soft, white hairs like cotton down;
- his head is like a turban.
The theory of the Mahā Purisa is pre-Buddhistic. Several passages in the Piṭakas mention Brahmins as claiming that this theory of the Mahā Purisa and his natal marks belonged to their stock of hereditary knowledge (e.g., DN.i.89, 114, 120; AN.i.163; MN.ii.136; Snp.vs.600, 1000, etc.). The Buddhists, evidently, merely adopted the Brahmin tradition in this matter as in so many others. But they went further. In the Lakkhaṇasutta (DN.iii.142ff) they sought to explain how these marks arose, and maintained that they were due entirely to good deeds done in a former birth and could only be continued in the present life by means of goodness. Thus the marks are merely incidental; most of them are so absurd, considered as the marks of a human being, that they are probably mythological in origin, and a few of them seem to belong to solar myths, being adaptations to a man, of poetical epithets applied to the sun or even to the personification of human sacrifice. Some are characteristic of human beauty, and one or two may possibly be reminiscences of personal bodily peculiarities possessed by some great man, such as Gotama himself.
Apart from these legendary beliefs, the Buddha had his own theory of the attributes of a Mahā Purisa as explained in the Mahā Purisasutta (SN.v.158) and the Vassakārasutta (AN.ii.35f).
Buddhaghosa says (MNa.ii.761) that when the time comes for the birth of a Buddha, the Suddhāvāsa Brahmas visit the earth in the guise of Brahmins and teach men about these bodily signs as forming part of the Vedic teaching so that thereby auspicious men may recognize the Buddha. On his death this knowledge generally vanishes. He defines a Mahā Purisa as one who is great owing to his paṇidhi, samādāna, ñāṇa and karuṇā. A Mahā Purisa can be happy in all conditions of climate. DNa.ii.794.
Bāvarī had three Mahā Purisalakkhaṇā; he could touch his forehead with his tongue, he had a mole between his eyebrows (uṇṇā), and his privies were contained within a sheath. Snp.vs.1022.
Mahā Purisa. Danh xưng được đặt cho một Bậc Đại Nhân, người có số phận trở thành một vị Cakkavatti hoặc một vị Phật. Bậc Đại Nhân mang trên thân mình ba mươi hai tướng tốt (Mahā Purisalakkhaṇāni) (những tướng này được đưa ra tại DN.ii.17f.; iii.142ff.; MN.ii.136f):
- ngài có bàn chân với lòng bàn chân bằng phẳng;
- dưới lòng bàn chân có hình bánh xe với các căm, vành và trục;
- gót chân nhô ra;
- các ngón tay và ngón chân dài;
- tay và chân mềm mại;
- các ngón tay và ngón chân thẳng;
- mắt cá chân giống như những chiếc vỏ sò tròn;
- bắp chân như bắp chân con linh dương;
- khi đứng thẳng, ngài có thể chạm tay vào đầu gối mà không cần cúi xuống;
- bộ phận sinh dục được ẩn trong vỏ bọc;
- ngài có màu da vàng;
- da của ngài vô cùng mịn màng đến nỗi không có bụi bẩn nào có thể bám vào;
- lông trên cơ thể ngài mọc thành từng sợi riêng lẻ;
- mỗi sợi lông đều mọc thẳng, có màu xanh đen và phần đuôi cuộn xoắn về bên phải;
- thân hình ngài thẳng tắp;
- cơ thể ngài có bảy bề mặt lồi;
- lồng ngực ngài giống như lồng ngực sư tử;
- lưng ngài phẳng giữa hai vai;
- sải tay của ngài bằng với chiều cao của ngài;
- thân trên của ngài tròn trịa đều đặn;
- vị giác của ngài vô cùng tinh nhạy;
- ngài có quai hàm của sư tử;
- ngài có bốn mươi cái răng;
- răng của ngài đều đặn, không có kẽ hở;
- trắng sáng;
- lưỡi của ngài dài;
- giọng nói của ngài như tiếng chim karavīka;
- đôi mắt của ngài đen thăm thẳm;
- lông mi của ngài như lông mi bò cái;
- giữa hai hàng mi của ngài có một chùm lông mềm mại, trắng như bông;
- đầu ngài giống như một chiếc khăn vấn.
Học thuyết về Mahā Purisa là học thuyết có trước thời kỳ Phật giáo. Một số đoạn văn trong Piṭaka đề cập đến việc các Bà-la-môn tuyên bố rằng học thuyết này về Bậc Đại Nhân và các tướng lúc mới sinh của ngài thuộc về kho tàng kiến thức được thừa kế của họ (ví dụ, DN.i.89, 114, 120; AN.i.163; MN.ii.136; Snp.vs.600, 1000, v.v.). Rõ ràng là những người theo đạo Phật chỉ đơn thuần áp dụng truyền thống của Bà-la-môn trong vấn đề này cũng như trong rất nhiều vấn đề khác. Nhưng họ đã tiến xa hơn. Trong Lakkhaṇasutta (DN.iii.142ff), họ đã tìm cách giải thích làm thế nào những tướng này xuất hiện, và khẳng định rằng chúng hoàn toàn là kết quả của những thiện sự đã làm trong kiếp trước và chỉ có thể được duy trì trong hiện tại bằng sự tốt lành. Do đó, các tướng chỉ là phần phụ thêm; hầu hết chúng đều rất ngớ ngẩn, nếu xét như là các đặc điểm của một con người, đến mức chúng có lẽ có nguồn gốc từ thần thoại, và một vài đặc điểm dường như thuộc về những thần thoại về mặt trời, là sự chuyển thể cho con người, từ những tính ngữ thơ ca được dùng cho mặt trời hoặc thậm chí là sự nhân cách hóa của việc hiến tế con người. Một số là đặc điểm sắc đẹp của con người, và một hoặc hai đặc điểm có thể là những hồi ức về những nét đặc biệt của cơ thể cá nhân được sở hữu bởi một bậc vĩ nhân nào đó, ví dụ như chính Gotama.
Bên cạnh những niềm tin mang tính huyền thoại này, Đức Phật có học thuyết riêng của Ngài về những thuộc tính của một Mahā Purisa như được giải thích trong Mahā Purisasutta (SN.v.158) và Vassakārasutta (AN.ii.35f).
Buddhaghosa nói (MNa.ii.761) rằng khi thời khắc đản sinh của một vị Phật đến, chư Brahma cõi Suddhāvāsa sẽ viếng thăm thế gian dưới vỏ bọc của các Bà-la-môn và dạy cho con người về những tướng trên cơ thể này như là một phần của giáo lý Vệ Đà để qua đó những người có thiện căn có thể nhận ra Đức Phật. Khi Ngài viên tịch, kiến thức này thường sẽ biến mất. Ông định nghĩa một Bậc Đại Nhân là người vĩ đại nhờ vào paṇidhi, samādāna, ñāṇa và karuṇā. Một Mahā Purisa có thể an vui trong mọi điều kiện thời tiết. DNa.ii.794.
Bāvarī có ba Mahā Purisalakkhaṇā; ông có thể chạm lưỡi vào trán của mình, ông có một nốt ruồi giữa hai lông mày (uṇṇā), và bộ phận sinh dục của ông được ẩn trong vỏ bọc. Snp.vs.1022.