Milakkhatissa Thera draft

Milakkhatissa Thera. He was a hunter who lived near Gāmeṇḍavāla vihāra in Rohaṇa. One day he caught an animal, which he killed and cooked, and then was filled with a great thirst. Looking for water, he came to the vihāra. There he drank ten pots of water, but his thirst was still unquenched, and while he complained bitterly about the absence of water, Cūḷa Piṇḍapātikatissa Thera heard him and, looking about, saw plenty of water. He then knew that the man’s evil kamma was asserting itself. The Elder poured water on to the man’s hands, but it all dried-up. The man, realizing his wickedness, was greatly alarmed, and went and set all the captive animals free and destroyed his traps. He then returned to the monastery and asked to be ordained. His request was granted, and the Elder gave him a formula for meditation. One day, while learning the Devadūtasutta, Tissa wished to know how fierce were the fires of hell, and his teacher showed him how one spark of the fire could reduce to ashes a whole heap of wood. This induced Tissa to put forth even greater effort, and he spent all his time in meditation living sometimes in Cittalapabbata vihāra and sometimes in Gāmeṇḍavāla vihāra with a wet blanket round his head and his feet in water. Then, one day, he heard a novice recite the Aruṇavatīsutta and he became an Anāgāmī, attaining Arahant-ship in due course (AN­a.i.21f.; SN­a.ii.199f).

He is quoted as an example of one who strove hard to rid himself of sloth and torpor, e.g., AN­a.i.29; Snp­a.i.236.

Milakkhatissa Thera. Ngài là một người thợ săn sống gần vihāra Gāmeṇḍavāla ở Rohaṇa. Một ngày nọ ngài bắt được một con vật, giết thịt và nấu chín, và sau đó cảm thấy vô cùng khát nước. Đi tìm nước, ngài đến vihāra. Tại đó ngài uống hết mười bình nước, nhưng cơn khát vẫn chưa được giải tỏa, và trong khi ngài đang phàn nàn cay đắng về việc không có nước, Cūḷa Piṇḍapātikatissa Thera đã nghe thấy và, nhìn xung quanh, thấy rất nhiều nước. Sau đó ngài biết rằng ác nghiệp (kamma) của người đàn ông này đang hiển hiện. Vị Trưởng lão đổ nước lên tay người đàn ông, nhưng tất cả đều khô cạn. Người đàn ông, nhận ra tội lỗi của mình, đã vô cùng hoảng sợ, đi thả tất cả những con vật bị giam cầm và phá hủy bẫy của mình. Sau đó ngài quay lại tu viện và xin được xuất gia. Yêu cầu của ngài được chấp thuận, và vị Trưởng lão đã truyền cho ngài một đề mục thiền. Một ngày nọ, khi đang học Devadūtasutta, Tissa muốn biết ngọn lửa địa ngục hung hãn như thế nào, và thầy của ngài đã cho ngài thấy một tia lửa có thể thiêu rụi toàn bộ một đống củi thành tro như thế nào. Điều này đã thúc đẩy Tissa nỗ lực tinh tấn hơn nữa, và ngài dành toàn bộ thời gian của mình để thiền định, đôi khi sống ở vihāra Cittalapabbata và đôi khi ở vihāra Gāmeṇḍavāla với một tấm chăn ướt quấn quanh đầu và ngâm chân trong nước. Rồi một ngày nọ, ngài nghe một sa-di tụng Aruṇavatīsutta và ngài trở thành một vị Anāgāmī, đắc quả vị Arahant trong thời gian sau đó (AN­a.i.21f.; SN­a.ii.199f).

Ngài được trích dẫn như một tấm gương về một người đã nỗ lực hết mình để loại bỏ sự hôn trầm và thụy miên, ví dụ: AN­a.i.29; Snp­a.i.236.