Alīnacittajātaka draft
Alīnacittajātaka (Ja 156). Story of the Bodhisatta, when he was born as Alīnacitta, King of Benares. An elephant, while walking in the forest, trod on a splinter of acacia wood left there by carpenters while felling forest trees for wood for buildings in Benares. In great pain he came to the carpenters and lay down before them. They removed the splinter and owing to their treatment the wound healed. The elephant, in gratitude, spent the rest of his life working for them, and, before his death, he enlisted his son, white in colour, magnificent and high-bred, in their service. One day a half-dry cake of the young one’s dung was carried into the river by the flood (we are told that noble animals never dung or stale in water), and, floating down, stuck near the bathing place of the king’s elephants in Benares. The royal elephants, scenting the noble animal, refused to enter the water and fled. Having discovered the reason for their behaviour, the king decided to obtain the animal for himself, and going up-stream in a raft, he saw the carpenters and the white elephant working for them. The merchants agreed to give him to the king, but the elephant refused to move till the carpenters were adequately compensated. The animal was taken in procession to the city and with his help the king became supreme ruler over India.
In course of time the Queen Consort bore a son to the king, but the king died before his birth. The Kosala king thereupon laid siege to Benares, but desisted from attack for seven days, astrologers having predicted that at the end of that time the child would be born. The men of Benares had agreed to surrender unless the baby proved to be a boy. After seven days the queen bore a son named Alīnacitta, and the inhabitants of Benares gave battle to the Kosala king. The queen, being told that they were in danger of defeat, dressed the baby and took him to the elephant for protection. The elephant had been kept in ignorance of the king’s death, lest he himself should die of a broken heart. But, on hearing the news, he sallied forth into battle and soon brought back the Kosala king as captive.
Alīnacitta became, in due course, king over the whole of Jambudīpa (Ja.ii.17-23). This story and that of the Saṁvarajātaka (Ja 462) were both related in connection with a monk who had become faint-hearted. For details see Saṁvara. The elephant of the Jātaka was the faint-hearted monk and the father-elephant was Sāriputta.
This Jātaka also was related by the Buddha, with reference to the Elder Rādha whom Sāriputta had taken under his special spiritual protection and guidance, in gratitude for a ladleful of food that Rādha, as layman, had once given him. The Buddha pointed out that this was not the first time that Sāriputta had shown his gratitude (Dhpa.ii.106).
Alīnacittajātaka (Ja 156). Câu chuyện về Bodhisatta, khi Ngài sinh làm Alīnacitta, Vua xứ Benares. Một con voi nọ, trong lúc đi trong rừng, đã giẫm phải một mảnh dằm gỗ keo do những người thợ mộc để lại khi đốn cây rừng lấy gỗ xây dựng các công trình ở Benares. Trong cơn đau đớn tột cùng, nó tìm đến những người thợ mộc và nằm xuống trước mặt họ. Họ đã rút mảnh dằm ra và nhờ sự chăm sóc của họ, vết thương đã lành. Con voi, để tỏ lòng biết ơn, đã dành phần đời còn lại của mình để làm việc cho họ, và trước khi chết, nó đã giao phó đứa con trai của mình—có màu trắng, tráng lệ và thuộc dòng giống cao quý—vào phục vụ họ. Một ngày nọ, một cục phân nửa khô của voi con bị dòng nước lũ cuốn trôi xuống sông (người ta kể rằng những loài thú quý không bao giờ đại tiện hay tiểu tiện trong nước), và trôi xuôi dòng rồi mắc lại gần bến tắm của đàn voi vua ở Benares. Đàn voi hoàng gia, khi ngửi thấy mùi của loài thú quý, đã từ chối xuống nước và bỏ chạy. Sau khi phát hiện ra lý do của hành vi này, nhà vua quyết định đoạt lấy con vật ấy cho riêng mình, và ngược dòng sông trên một chiếc bè, nhà vua đã nhìn thấy những người thợ mộc và con voi trắng đang làm việc cho họ. Các thương nhân đồng ý dâng voi cho vua, nhưng con voi từ chối di chuyển cho đến khi những người thợ mộc được đền bù thỏa đáng. Con vật được đón rước long trọng về kinh thành và với sự giúp đỡ của nó, nhà vua đã trở thành nhà cai trị tối cao trên toàn Ấn Độ.
Theo thời gian, Hoàng hậu hạ sinh một người con trai cho nhà vua, nhưng nhà vua đã băng hà trước khi đứa trẻ ra đời. Vua nước Kosala nhân đó đã đem quân vây hãm Benares, nhưng đã ngừng tấn công trong bảy ngày, vì các nhà chiêm tinh đã tiên đoán rằng đứa trẻ sẽ ra đời vào cuối thời gian đó. Người dân Benares đã đồng ý đầu hàng trừ khi đứa bé sinh ra là con trai. Sau bảy ngày, hoàng hậu sinh hạ một người con trai tên là Alīnacitta, và cư dân Benares liền xuất quân giao chiến với vua Kosala. Khi nghe tin quân dân đang có nguy cơ thất trận, hoàng hậu đã mặc y phục cho đứa bé rồi bế đến giao cho con voi để bảo vệ. Con voi vốn được giấu kín không cho biết về cái chết của nhà vua, vì sợ rằng nó sẽ đau lòng mà chết. Nhưng khi nghe được tin này, nó đã xông ra chiến trường và nhanh chóng bắt sống vua Kosala làm tù binh.
Alīnacitta về sau đã trở thành vua của toàn bộ Jambudīpa (Ja.ii.17-23). Câu chuyện này và câu chuyện trong Saṁvarajātaka (Ja 462) đều được thuyết liên quan đến một vị tỳ-kheo bị nhụt chí. Để biết thêm chi tiết, xem Saṁvara. Con voi trong chuyện Jātaka tiền thân là vị tỳ-kheo nhụt chí ấy, còn voi cha chính là Sāriputta.
Chuyện Jātaka này cũng được Đức Phật thuyết giảng liên quan đến Trưởng lão (Elder) Rādha, người đã được Sāriputta nhận dưới sự bảo bọc và hướng dẫn tâm linh đặc biệt của mình, để tỏ lòng biết ơn đối với một vá thức ăn mà Rādha, khi còn là cư sĩ, đã từng cúng dường cho ông. Đức Phật đã chỉ ra rằng đây không phải là lần đầu tiên Sāriputta thể hiện lòng biết ơn của mình (Dhpa.ii.106).