Pakudha Kaccāyana draft

Pakudha Kaccāyana (Pakudha Kātiyāna, Kakudha Kaccāyana, Kakuda Kātiyāna). Head of one of the six heretical sects of the Buddha’s time. In the Sāmaññaphalasutta (DN.i.56), Ajātassattu is said to have visited him and obtained from him an exposition of his teaching, which was to the effect that the four elements – earth, fire, air, water; pleasure, pain, and the soul – these seven things were eternally existent and unchangeable in their very nature; that there is no volitional activity of consciousness in them. His doctrine is, therefore, one of non­action (akiriyavāda). When one, with a sharp sword, cleaves a head in twain, no one is thereby deprived of life, a sword has merely penetrated into the interval between seven elementary substances (cf. the doctrine of the Cartesians, that there is no sin in taking the life of lower animals because they have no soul). In other words, there is no such act as killing, or hearing, or knowing, etc.; no conceptions of, or distinction between, good and bad, knowledge and ignorance, etc.

Pakudha’s teachings are also referred to in the Sandakasutta (MN.i.517), and there described at even greater length, but there his name is not mentioned.

Buddhaghosa adds that Pakudha avoided the use of cold water, using always hot; when this was not available, he did not wash (DN­a.i.144). If he crossed a stream he would consider this as a sin, and would make expiation by constructing a mound of earth. This is evidence of the ascetic tendency in his teaching on matters of external conduct. His teaching is, however, described as nissirīkaladdhi.

We are told (MN.i.250; ii.4) that Pakudha’s followers did not hold him in high esteem, in contrast to the devotion felt for the Buddha by his followers. Pakudha did not welcome questions, and displayed annoyance and resentment when cross examined. Elsewhere however, he is spoken of as having been highly honoured by the people, a teacher of large and well reputed schools, with numerous followers (e.g., MN.i.198; SN.i.66; Snp.p.91). But he did not lay claim to perfect enlightenment (SN.i.68).

Pakudha Kaccāyana’s name is spelt in several ways. Some texts give his personal name as Kakudha, or Kakuda. In the Praśnopaniṣad (Barua.281; see also Divy.143; Mvu.i.253, 256, 259; iii.383) mention is made of a Kakuda Kātyāna, a younger contemporary of Pippalāda. There he is called Kabandhiṇ, which name, like Kakuda, means that he had a hump on his neck or shoulder.

Buddhaghosa says that Pakudha was his personal name and Kaccāyana that of his gotta (DN­a.i.144; SN­a.i.102). The Kaccāyana (or Kātiyāna, as it is sometimes called) was a Brahmin gotta.

Pakudha is mentioned as having been, in a past life, one of the five diṭṭhigatikas mentioned in the Mahā Bodhijātaka (Ja 528, Ja.v.246). He is also mentioned in the Milindapañha as one of the teachers visited by Milinda. The whole account is either a plagiarism of the Sāmaññaphalasutta or else the teachers referred to only belonged to the same respective schools of thought.

Pakudha Kaccāyana (Pakudha Kātiyāna, Kakudha Kaccāyana, Kakuda Kātiyāna). Thủ lĩnh của một trong sáu giáo phái ngoại đạo vào thời Đức Phật. Trong Sāmaññaphalasutta (DN.i.56), Ajātassattu được cho là đã đến thăm ông và nhận được từ ông lời thuyết minh về giáo lý của mình, đại ý rằng bốn yếu tố – đất, lửa, gió, nước; niềm vui, nỗi đau, và linh hồn – bảy thứ này tồn tại vĩnh hằng và không thể thay đổi trong bản chất thực sự của chúng; rằng không có bất kỳ hoạt động tác ý nào của tâm thức trong chúng. Do đó, giáo lý của ông là một chủ thuyết vô tác (akiriyavāda). Khi một người dùng một thanh gươm sắc bén chẻ đôi một cái đầu, không có ai qua đó bị tước đoạt mạng sống, một thanh kiếm chỉ đơn thuần là xuyên vào khoảng trống giữa bảy thực thể cơ bản (so sánh với giáo lý của những người theo thuyết Descartes, cho rằng không có tội lỗi khi sát sinh các loài động vật bậc thấp vì chúng không có linh hồn). Nói cách khác, không có hành động nào như giết chóc, nghe, biết, v.v.; không có khái niệm, hay sự phân biệt giữa thiện và ác, kiến thức và vô minh, v.v.

Các giáo lý của Pakudha cũng được nhắc đến trong Sandakasutta (MN.i.517), và được mô tả ở đó với độ dài còn lớn hơn, nhưng ở đó tên của ông không được nhắc đến.

Buddhaghosa nói thêm rằng Pakudha tránh sử dụng nước lạnh, luôn luôn dùng nước nóng; khi không có nước nóng, ông không tắm rửa (DN­a.i.144). Nếu vượt qua một dòng suối, ông sẽ coi điều này như một tội lỗi, và sẽ chuộc lỗi bằng cách đắp một mô đất. Đây là bằng chứng cho khuynh hướng khổ hạnh trong giáo lý của ông đối với các vấn đề về hành vi bề ngoài. Tuy nhiên, giáo lý của ông được mô tả là nissirīkaladdhi.

Chúng ta được biết (MN.i.250; ii.4) rằng các môn đồ của Pakudha không dành cho ông sự kính trọng cao độ, trái ngược với lòng tôn kính mà các đệ tử của Đức Phật dành cho Ngài. Pakudha không hoan nghênh những câu hỏi, và thể hiện sự bực bội, phẫn nộ khi bị chất vấn. Tuy nhiên, ở chỗ khác, người ta nói rằng ông đã được mọi người vô cùng tôn kính, là một vị đạo sư của những học phái lớn và có uy tín tốt, với đông đảo môn đồ (ví dụ, MN.i.198; SN.i.66; Snp.p.91). Nhưng ông không tuyên bố mình có được sự giác ngộ hoàn hảo (SN.i.68).

Tên của Pakudha Kaccāyana được đánh vần theo một số cách. Một số văn bản ghi tên cá nhân của ông là Kakudha, hoặc Kakuda. Trong Praśnopaniṣad (Barua.281; xem thêm Divy.143; Mvu.i.253, 256, 259; iii.383) có nhắc đến một người tên Kakuda Kātyāna, một người sống cùng thời và nhỏ tuổi hơn Pippalāda. Ở đó ông được gọi là Kabandhiṇ, tên gọi này, cũng giống như Kakuda, có nghĩa là ông có một cái bướu trên cổ hoặc trên vai.

Buddhaghosa nói rằng Pakudha là tên cá nhân của ông và Kaccāyana là tên bộ tộc (gotta) của ông (DN­a.i.144; SN­a.i.102). Kaccāyana (hay Kātiyāna, như đôi khi ông được gọi) là một bộ tộc Bà-la-môn.

Pakudha được nhắc đến là, trong một tiền kiếp, một trong năm vị tà kiến (diṭṭhigatikas) được đề cập trong Mahā Bodhijātaka (Ja 528, Ja.v.246). Ông cũng được nhắc đến trong Milindapañha như là một trong các vị đạo sư được Milinda đến thăm. Toàn bộ câu chuyện hoặc là một sự sao chép từ Sāmaññaphalasutta hoặc là các vị đạo sư được nhắc đến chỉ thuộc về cùng một học phái tư tưởng tương ứng.