Sānu Thera draft
Sānu Thera. He was born in a family of Sāvatthī after his father had left home for the ascetic life. The mother, naming him Sānu, took him at the age of seven to the monks for ordination, thinking thus to ensure for him supreme happiness. He was known as Sānu the Novice (Sānu Sāmaṇera), and became a very learned teacher of the doctrine, practising the meditation of love (mettā), and was popular among gods and men.
His mother in a previous birth was a Yakkha. Later, Sānu lost his intellectual discernment and grew distraught and longed to go roaming. His former Yakkha mother seeing this, warned his human mother as described in the Sānusutta (q.v.). The latter was overwhelmed with grief, and, when Sānu visited her, he found her weeping. She told him that he was as good as dead in that he had rejected the Buddha’s teaching and turned again to lower things, hence her sorrow. Sānu was filled with anguish, and, strengthening his insight, he soon won Arahant-ship (Thaga.i.113f).
He is evidently identical with Udakadāyaka of the Apadāna (Ap.i.205). In the past, he saw Siddhattha Buddha having his meal and brought him water for his hands and feet and face and mouth. Sixty-one kappas ago he was a king, named Vimala.
The story of Sānu is given also in the Saṁyutta Commentary and the Dhammapada Commentary (SNa.i.235ff.; Dhpa.iv.18ff), but the details differ. There, Sānu’s human mother is portrayed as encouraging him to return to the lay life. His Yakkha-mother went to his human mother’s home, where Sānu was waiting for a meal, took possession of his body, twisted his neck, and felled him to the ground, where he lay foaming at the mouth. Sānu’s mother was filled with despair. The Yakkhinī then revealed herself and exhorted Sānu not to behave foolishly by disregarding the Buddha’s teaching. When he regained his senses, his human mother, too, pointed out the disadvantages of household life. When he declared his intention of not returning to lay life, she fed him with choice food and gave him a set of three robes that he might receive the upasampadā ordination. He then sought the Buddha, who urged him to fresh and strenuous effort. Sānu was famous as a mighty teacher throughout Jambudīpa. He lived to one hundred and twenty years.
Sānu Thera. Ông sinh ra trong một gia đình ở Sāvatthī sau khi cha ông đã rời nhà để sống đời tu sĩ khổ hạnh. Người mẹ, đặt tên cho ông là Sānu, đã đưa ông đến gặp các vị tỳ-kheo để xuất gia vào năm bảy tuổi, nghĩ rằng làm như vậy để đảm bảo cho ông niềm hạnh phúc tột cùng. Ông được biết đến là sa-di Sānu (Sānu Sāmaṇera), và trở thành một vị thầy dạy giáo lý rất uyên bác, thực hành thiền từ ái (mettā), và rất nổi tiếng giữa chư thiên và loài người.
Mẹ của ông trong một tiền kiếp là một Yakkha. Về sau, Sānu mất đi sự nhận thức sắc bén và trở nên quẫn trí và khao khát được đi lang thang. Người mẹ Yakkha trước đây của ông nhìn thấy điều này, đã cảnh báo người mẹ con người của ông như được mô tả trong Sānusutta (xem mục này). Người sau vô cùng đau buồn, và, khi Sānu đến thăm bà, ông thấy bà đang khóc. Bà nói với ông rằng ông cũng như đã chết khi mà ông đã chối bỏ giáo lý của Đức Phật và quay trở lại với những điều thấp kém hơn, vì thế mà bà đau buồn. Sānu tràn ngập nỗi thống khổ, và, bằng cách củng cố tuệ minh sát, chẳng bao lâu ông đã đạt được quả vị Arahant (Thaga.i.113f).
Ông hiển nhiên được đồng nhất với Udakadāyaka của Apadāna (Ap.i.205). Trong quá khứ, ông đã nhìn thấy Siddhattha Buddha đang dùng bữa và đã mang nước cho ngài để rửa tay, chân, mặt và miệng. Sáu mươi mốt kappa trước, ông là một vị vua, tên là Vimala.
Câu chuyện của Sānu cũng được đưa ra trong Chú giải Saṁyutta và Chú giải Dhammapada (SNa.i.235ff.; Dhpa.iv.18ff), nhưng các chi tiết có sự khác biệt. Ở đó, người mẹ con người của Sānu được miêu tả là đang khuyến khích ông trở lại đời sống cư sĩ. Người mẹ Yakkha của ông đã đến nhà người mẹ con người của ông, nơi Sānu đang đợi một bữa ăn, nhập vào cơ thể ông, vặn cổ ông, và quật ngã ông xuống đất, nơi ông nằm sùi bọt mép. Mẹ của Sānu tràn ngập sự tuyệt vọng. Yakkhinī sau đó đã hiện hình và khuyên bảo Sānu không được cư xử ngu ngốc bằng cách phớt lờ giáo lý của Đức Phật. Khi ông tỉnh lại, người mẹ con người của ông, cũng chỉ ra những bất lợi của đời sống gia đình. Khi ông tuyên bố ý định không trở lại đời sống cư sĩ, bà cho ông ăn những thức ăn ngon và đưa cho ông một bộ ba y để ông có thể nhận việc thọ đại giới (upasampadā). Sau đó, ông tìm đến Đức Phật, người đã thúc giục ông nỗ lực mới mẻ và hăng hái. Sānu nổi tiếng là một vị thầy quyền năng khắp Jambudīpa. Ông sống đến một trăm hai mươi tuổi.