Mahā Aṭṭhakathā draft
Mahā Aṭṭhakathā. The oldest and most important of the Commentaries on the Tipiṭaka, brought, according to tradition, to Ceylon by Mahinda, who translated it into Sinhalese (Cv.xxxvii.228f). It thus came to be called the Sīhalaṭṭhakathā. Besides exegetical material on the Pāli Canon, it contained also historical materials on which were later based the Pāli Chronicles, the Mahā Vaṁsa and the Dīpavaṁsa. For a description see Geiger’s Dīpavaṁsa and Mahavaṁsa, pp. 44, 63, etc.
The Mahā Aṭṭhakathā was the chief source from which Buddhaghosa drew his materials for his Commentaries and is often referred to in his works, particularly in the Samantapāsādikā, e.g., Vin-a.i.2; ii.494; 265; iii.537, 616, 617, 627, 701, 716, 718, 726; iv. 744, 776, 783, 817, 863, 914, 923; Dhs-a.157; DNa.i.180, etc.
The Mahā Aṭṭhakathā was in charge of the monks of the Mahā Vihāra at Anurādhapura. It was superseded by the Commentaries of Buddhaghosa, Dhammapāla and others, and is not now extant. It is often referred to merely as Aṭṭhakathā, e.g., Vibha.56, 155, 200, etc.
Mahā Aṭṭhakathā. Bản xưa nhất và quan trọng nhất trong các Bản Chú giải về Tipiṭaka, theo truyền thống, được đưa đến Tích Lan bởi Mahinda, ngài đã dịch nó sang tiếng Sinhalese (Cv.xxxvii.228f). Vì vậy nó được gọi là Sīhalaṭṭhakathā. Bên cạnh tài liệu chú giải về Kinh điển Pāli, nó cũng chứa những tài liệu lịch sử mà về sau làm cơ sở cho các Biên niên sử Pāli, Mahā Vaṁsa và Dīpavaṁsa. Để biết mô tả, xem Dīpavaṁsa and Mahavaṁsa của Geiger, pp. 44, 63, v.v...
Mahā Aṭṭhakathā là nguồn chính yếu mà Buddhaghosa đã trích xuất các tài liệu của mình cho các Bản Chú giải của ngài và thường được nhắc đến trong các tác phẩm của ngài, đặc biệt là trong Samantapāsādikā, vd., Vin-a.i.2; ii.494; 265; iii.537, 616, 617, 627, 701, 716, 718, 726; iv. 744, 776, 783, 817, 863, 914, 923; Dhs-a.157; DNa.i.180, v.v...
Mahā Aṭṭhakathā được giao phó cho các tỳ-kheo của Mahā Vihāra ở Anurādhapura. Nó đã bị thay thế bởi các Bản Chú giải của Buddhaghosa, Dhammapāla và những vị khác, và hiện không còn tồn tại. Nó thường chỉ được nhắc đến như là Aṭṭhakathā, vd., Vibha.56, 155, 200, v.v...