Rūpasārī draft

Rūpasārī, Surūpasārī. Mother of Sāriputta, who was called after her, his personal name being Upatissa (Snp­a.i.326; Dhp­a.i.73, etc.; in Sanskrit texts (e.g., Divy.395) Sāriputta is called Sāradvatīputra). Her husband was the brahmim Vaṅganta (Dhp­a.ii.84), and she became the mother of seven children, all of whom became ArahantsSāriputta, Upasena, Mahā Cunda, Revata Khadiravaniya, Cālā, Upacālā and Sisūpacālā (Dhp­a.ii.188; SN­a.iii.172).

Both she and her husband were unbelievers, and she was very sad when, one after another, her children, giving up wealth worth eighty crores, joined the Saṅgha. She wished to keep at least the youngest of the boys, Revata, for herself, and had him married at the age of seven, but her plot miscarried (see Revata). This embittered her against the monks, and, though she gave them alms when they came to the house, she blamed them for having enticed her children away.

Once when Sāriputta visited her with five hundred monks, among whom was Rāhula, she invited them in and gave them food, but did not fail to abuse her son, calling him “eater of leavings” (ucchiṭṭhakhādaka) (Dhp­a.iv.164f). She outlived Sāriputta, who visited her just before his death, at Nālakagāma, in the house where he was born. There she provided lodging for him and his five hundred companions. Sāriputta fell ill of a violent attack of dysentery on the night of his arrival, and she saw various gods, including even Mahā Brahma, come to wait on him. Learning their identity from Mahā Cunda, she was amazed and went to see Sāriputta to have Mahā Cunda’s words confirmed. Sāriputta told her how Mahā Brahma was a follower of the Buddha and talked to her about the marvellous virtues of his teacher. At the end of his talk, she became a Sotāpanna. Sāriputta died the next day at dawn, and she made elaborate arrangements for his cremation (SN­a.iii.172ff.; for details see Sāriputta). She seems to have also been called Surūpasārī, e.g., Thīg­a.162.

Rūpasārī, Surūpasārī. Mẹ của Sāriputta, người đã được gọi theo tên bà, tên cá nhân của ông là Upatissa (Snp­a.i.326; Dhp­a.i.73, v.v.; trong các văn bản Sanskrit (ví dụ, Divy.395) Sāriputta được gọi là Sāradvatīputra). Chồng của bà là vị Bà-la-môn Vaṅganta (Dhp­a.ii.84), và bà đã trở thành mẹ của bảy người con, tất cả đều trở thành các vị Arahant – Sāriputta, Upasena, Mahā Cunda, Revata Khadiravaniya, Cālā, Upacālā và Sisūpacālā (Dhp­a.ii.188; SN­a.iii.172).

Cả bà và chồng đều là những người không có niềm tin, và bà đã rất buồn bã khi, lần lượt, những người con của bà từ bỏ tài sản trị giá tám mươi crore để gia nhập Tăng đoàn. Bà mong muốn giữ lại ít nhất người con trai út, Revata, cho riêng mình, và đã cho cậu kết hôn ở tuổi lên bảy, nhưng âm mưu của bà đã thất bại (xem Revata). Điều này đã khiến bà trở nên cay đắng với các tỳ-kheo, và, mặc dù bà đã cúng dường thức ăn cho họ khi họ đến nhà, bà vẫn không bỏ qua việc nhục mạ con trai mình, gọi ông là "kẻ ăn đồ thừa" (ucchiṭṭhakhādaka) (Dhp­a.iv.164f). Bà sống thọ hơn Sāriputta, người đã đến thăm bà ngay trước khi ông qua đời, tại Nālakagāma, trong ngôi nhà nơi ông sinh ra. Tại đây, bà đã cung cấp chỗ ở cho ông và năm trăm người bạn đồng hành của ông. Sāriputta lâm bệnh kiết lỵ dữ dội vào đêm ông đến, và bà đã nhìn thấy nhiều vị thần khác nhau, bao gồm cả Mahā Brahma, đến hầu hạ ông. Biết được danh tính của họ từ Mahā Cunda, bà vô cùng kinh ngạc và đã đi gặp Sāriputta để được xác nhận lại những lời của Mahā Cunda. Sāriputta đã kể cho bà nghe làm thế nào Mahā Brahma lại là một môn đệ của Đức Phật và nói với bà về những đức hạnh tuyệt vời của đạo sư của ông. Vào cuối buổi nói chuyện, bà đã trở thành một Sotāpanna. Sāriputta đã qua đời vào rạng sáng ngày hôm sau, và bà đã sắp xếp các công việc chuẩn bị công phu cho lễ hỏa táng của ông (SN­a.iii.172ff.; để biết chi tiết hãy xem Sāriputta). Dường như bà cũng được gọi là Surūpasārī, ví dụ, Thīg­a.162.