Samitigutta Thera draft
Samitigutta Thera. He belonged to a Brahmin family of Sāvatthī and entered the Saṅgha after hearing the Buddha preach. He attained to entire purity of conduct, but, because of some action in his former life, was attacked by leprosy, and his limbs gradually decayed. He therefore lived in the infirmary. One day Sāriputta, while visiting the sick, saw him and gave him an exercise on contemplation of feeling. Practising this, Samitigutta developed insight and became an Arahant. Then he remembered his past action and uttered a verse (Thag.vs.81).
In the past he was a householder and offered jasmine flowers to Vipassī Buddha. In another birth he saw a Pacceka Buddha and insulted him, calling him a “leprous starveling” and spitting in his presence. For this he suffered long in hell, and was reborn on earth in the time of Kassapa Buddha. He became a Paribbājaka, and, losing his temper with a follower of the Buddha, cursed him “May you become a leper.” He also soiled the bath powders placed by people at bathing places; hence his affliction in the present age (Thaga.i.175 f).
He is evidently identical with Jātipūjaka of the Apadāna. Ap.i.154.
Samitigutta Thera. Ông thuộc một gia đình Bà-la-môn ở Sāvatthī và gia nhập Saṅgha sau khi nghe Đức Phật thuyết pháp. Ông đạt đến sự trong sạch hoàn toàn trong hành vi, nhưng, do một hành động nào đó trong kiếp trước, đã bị bệnh phong tấn công, và tay chân ông dần dần bị hủy hoại. Vì vậy ông sống trong trạm y tế. Một ngày kia Sāriputta, trong khi thăm người bệnh, đã thấy ông và trao cho ông một bài tập về quán thọ. Thực hành điều này, Samitigutta đã phát triển tuệ quán và trở thành một Arahant. Sau đó ông nhớ lại hành động trong quá khứ của mình và thốt lên một bài kệ (Thag.vs.81).
Trong quá khứ ông từng là một gia chủ và đã dâng cúng hoa nhài lên Vipassī Buddha. Trong một kiếp khác ông đã thấy một vị Pacceka Buddha và đã sỉ nhục vị ấy, gọi vị ấy là “kẻ hủi đói khát” và nhổ nước bọt trước mặt vị ấy. Vì việc này ông đã chịu khổ lâu dài trong địa ngục, và tái sinh trên trần gian vào thời Kassapa Buddha. Ông trở thành một Paribbājaka, và, nổi giận với một người đệ tử của Đức Phật, đã nguyền rủa người ấy “Mong ngươi trở thành kẻ hủi.” Ông cũng làm bẩn các loại bột tắm mà người ta đặt tại các nơi tắm rửa; do đó ông mắc phải căn bệnh này trong đời hiện tại (Thaga.i.175 f).
Ông rõ ràng là cùng một người với Jātipūjaka trong Apadāna. Ap.i.154.