Asita draft
01. Asita 01 draft
Asita 01. Often called the Buddhist Simeon, though the comparison is not quite correct. He was a sage and the chaplain of Sīhahanu, father of Suddhodana. He was the teacher of Suddhodana, and later his chaplain. He came morning and evening to see the king, Suddhodana, who showed him as great respect as he had while yet his pupil; this, we are told, is a characteristic of Sākiyan kings.
With the king’s leave, Asita renounced the world and lived in the king’s pleasance. In due course he developed various iddhi powers. Thenceforward he would often spend the day in the Deva worlds. Once, while in Tāvatiṁsa, he saw the whole city decked with splendour and the gods engaged in great rejoicing. On inquiry he learnt that Siddhattha, destined to become the Buddha, had been born. Immediately he went to Suddhodana’s home and asked to see the babe. From the auspicious marks on its body he knew that it would become the Enlightened One and was greatly overjoyed, but realising that he himself would, by then, be born in an Arūpa world and would not therefore be able to hear the Buddha preach, he wept and was sad. Having reassured the king regarding the babe’s future, Asita sought his sister’s son, Nālaka, and ordained him that he might be ready to benefit by the Buddha’s teaching when the time came. Later Asita was born in the Arūpa world (Sn., pp.131-36; Snp-a.ii.483ff.; Ja.i.54f).
According to Buddhaghosa (Snp-a.ii.483), Asita was so-called because of his dark complexion. He also had a second name, Kaṇhadevala (Snp-a.ii.487). Other names for him were Kaṇha Siri (Sn.vs.689), Siri Kaṇha (Snp-a.487) and Kāḷadevala (Ja.i.54).
He is evidently to be distinguished from Asitadevala, also called Kāḷadevala.
The Lalitavistara has two versions of Asita’s prophecy, one in prose and one in verse, which, in their chief details, differ but slightly from the Pāli version. In the former his nephew is called Naradatta, and Asita himself is represented as being a great sage dwelling in the Himālaya but unknown to Suddhodana.
Here is evidently a confusion of his story with that of Asitadevala. In the Mahā Vastu version (ii.30f) he is spoken of as the son of a Brahmin of Ujjenī, and he lives in a hermitage in the Vindhyā mountains. It is noteworthy that in the Jātaka version he is called, not an Isi, but a tāpasa, an ascetic practising austerities. And there we are told that when the king brought the boy, the future Buddha, and prepared to make him do reverence to the ascetic, the babe’s feet turned up and placed themselves on the ascetic’s head. For there is no one fit to be reverenced by a Bodhisatta, and had they put the babe’s head at the feet of the ascetic, the ascetic’s head would have split into seven pieces.
The tāpasa could see forty kappas into the past and forty kappas into the future. Ja.i.54-5. See Thomas: Life and Legend of the Buddha, pp.38 ff., on the growth of the Asita legend.
Asita 01. Thường được gọi là Simeon của Phật giáo, tuy sự so sánh ấy không hoàn toàn đúng. Ông là một đạo sĩ và là tế sư của Sīhahanu, cha của Suddhodana. Ông là thầy của Suddhodana, và về sau là tế sư của ông. Sáng và chiều ông đến yết kiến vua Suddhodana, người vẫn tỏ lòng kính trọng ông như khi còn là học trò của ông; chúng ta được cho biết rằng đây là một đặc điểm của các vua Sākiyan.
Với sự cho phép của nhà vua, Asita từ bỏ đời sống thế tục và sống trong ngự uyển của vua. Đúng thời, ông phát triển nhiều năng lực iddhi. Từ đó về sau ông thường trải qua ban ngày trong các cõi chư thiên. Một lần, khi ở Tāvatiṁsa, ông thấy toàn thành được trang hoàng lộng lẫy và chư thiên đang vui mừng lớn. Khi hỏi, ông biết rằng Siddhattha, người được định sẽ thành Phật, đã chào đời. Ngay lập tức ông đến nhà của Suddhodana và xin được thấy hài nhi. Từ các tướng tốt lành trên thân hài nhi, ông biết rằng cậu sẽ trở thành bậc Giác ngộ và hết sức hoan hỷ, nhưng nhận ra rằng đến lúc ấy chính ông sẽ được sinh vào một cõi Arūpa và vì thế sẽ không thể nghe Đức Phật thuyết pháp, ông khóc và buồn rầu. Sau khi trấn an nhà vua về tương lai của hài nhi, Asita tìm con trai của chị mình là Nālaka và cho ông xuất gia để ông có thể sẵn sàng hưởng lợi từ giáo pháp của Đức Phật khi thời điểm đến. Về sau Asita được sinh vào cõi Arūpa (Sn., pp.131-36; Snp-a.ii.483ff.; Ja.i.54f).
Theo Buddhaghosa (Snp-a.ii.483), Asita được gọi như vậy vì nước da sẫm màu của ông. Ông cũng có một tên thứ hai là Kaṇhadevala (Snp-a.ii.487). Những tên khác của ông là Kaṇha Siri (Sn.vs.689), Siri Kaṇha (Snp-a.487) và Kāḷadevala (Ja.i.54).
Rõ ràng ông phải được phân biệt với Asitadevala, cũng được gọi là Kāḷadevala.
Lalitavistara có hai bản về lời tiên tri của Asita, một bản văn xuôi và một bản văn kệ, mà trong các chi tiết chính chỉ khác rất ít với bản Pāli. Trong bản trước, cháu trai của ông được gọi là Naradatta, và chính Asita được trình bày là một đại đạo sĩ sống trong Himālaya nhưng không được Suddhodana biết đến.
Ở đây rõ ràng có sự lẫn lộn giữa câu chuyện của ông với câu chuyện của Asitadevala. Trong bản Mahā Vastu (ii.30f), ông được nói là con trai của một Bà-la-môn ở Ujjenī, và ông sống trong một am thất ở dãy núi Vindhyā. Điều đáng chú ý là trong bản Jātaka ông được gọi không phải là một Isi, mà là một tāpasa, một nhà khổ hạnh thực hành khổ hạnh. Và ở đó chúng ta được cho biết rằng khi nhà vua đưa cậu bé, vị Phật tương lai, đến và chuẩn bị cho cậu đảnh lễ nhà khổ hạnh, hai bàn chân của hài nhi quay lên và đặt lên đầu nhà khổ hạnh. Vì không có ai xứng đáng được một Bodhisatta đảnh lễ, và nếu họ đặt đầu của hài nhi dưới chân nhà khổ hạnh, đầu của nhà khổ hạnh hẳn đã vỡ thành bảy mảnh.
Vị tāpasa có thể thấy bốn mươi kappa về quá khứ và bốn mươi kappa về tương lai. Ja.i.54-5. Xem Thomas: Life and Legend of the Buddha, pp.38 ff., về sự phát triển của truyền thuyết Asita.
02. Asita 02 draft
Asita 02. A Pacceka Buddha, mentioned in a list of Pacceka Buddhas (MN.iii.70; Apa.i.107).
Asita 02. Một Pacceka Buddha, được nhắc đến trong một danh sách các Pacceka Buddhas (MN.iii.70; Apa.i.107).
03. Asita 03 draft
Asita 03. A garland-maker in the time of Sikhī Buddha. While taking a garland to the palace, he saw the Buddha and offered it to him. As a result, twenty-five kappas ago he became a king named Dvebhāra. In the present age he was known as Sukatāveḷiya Thera (Ap.i.217).