Gajabāhu draft
Gajabāhu, Gajabhuja. King of Ceylon (1137-1153). He was the son of Vikkamabāhu II. and succeeded his father to the throne (Cv.lx.88, according to the Dimbulāgala Inscription, his mother was Sundarī). Thus he was the grandson of Vijayabāhu I. and of Tilokasundarī, and came, therefore, of Kāliṅga stock. When he saw the increasing power of the Prince Parakkamabāhu (afterwards Parakkamabāhu I.), Gajabāhu sent for him with many marks of favour and welcomed him at his court. In order to win the king’s confidence Parakkama gave his sister Bhaddavatī to be his queen, but when he saw that Gajabāhu was becoming suspicious of his power he left Pulatthipura and made preparations to wage war against him. In the campaign that followed, Gajabāhu suffered many reverses and, in the end, fell into the hands of Parakkama’s forces. With great difficulty Parakkama saved him from death, but in the meantime Māṇābharaṇa managed to get Gajabāhu into his power and cast him into a dungeon. From there he was rescued by Parakkamabāhu and fled to Koṭṭhasāra. Meanwhile, Parakkamabāhu had consolidated his power, and his officers captured Pulatthipura. Gajabāhu, being able to see no other help, implored the monks of Pulatthipura to intercede on his behalf, and, at their request, Parakkamabāhu left to Gajabāhu the enjoyment of his possessions (this is rather odd, especially in view of the fact that he invited heretical nobles to come to Ceylon, Cv.lxx.53). Gajabāhu took up his abode at Gaṅgātaḷāka and spent his last days there in comparative peace. As he had no heir and no brothers, he bequeathed his kingdom to Parakkamabāhu, and engraved his will on a stone tablet at Maṇḍalagirivihāra. He was cremated at Koṭṭhasāra (details of Gajabāhu’s reign and his fights with Parakkamabāhu are contained in the Cūḷa Vaṁsa, particularly in chapters 63, 66, 67, 70, 71). See also Gajabāhukagāmaṇi.
Gajabāhu, Gajabhuja. Vua xứ Tích Lan (1137-1153). Ông là con trai của Vikkamabāhu II, và kế vị cha lên ngôi (Cv.lx.88, theo Bia ký Dimbulāgala, mẹ ông là Sundarī). Như vậy ông là cháu nội của Vijayabāhu I và của Tilokasundarī, và do đó thuộc dòng dõi Kāliṅga. Khi thấy quyền lực ngày càng lớn của hoàng tử Parakkamabāhu (sau này là Parakkamabāhu I), Gajabāhu đã cho triệu ông đến với nhiều dấu hiệu ưu ái và đón tiếp ông tại triều đình. Để giành được lòng tin của nhà vua, Parakkama đã gả em gái mình là Bhaddavatī cho vua làm hoàng hậu, nhưng khi thấy Gajabāhu bắt đầu nghi kỵ quyền lực của mình, ông rời khỏi Pulatthipura và chuẩn bị gây chiến với nhà vua. Trong chiến dịch tiếp theo, Gajabāhu chịu nhiều thất bại và, cuối cùng, rơi vào tay quân của Parakkama. Parakkama đã rất khó khăn mới cứu được ông khỏi cái chết, nhưng trong lúc đó Māṇābharaṇa đã tìm cách khống chế Gajabāhu và giam ông vào ngục tối. Từ đó ông được Parakkamabāhu giải cứu và chạy trốn đến Koṭṭhasāra. Trong khi đó, Parakkamabāhu đã củng cố quyền lực của mình, và các tướng lĩnh của ông đã chiếm được Pulatthipura. Gajabāhu, không còn thấy sự trợ giúp nào khác, đã cầu xin chư tăng ở Pulatthipura can thiệp thay mình, và, theo lời thỉnh cầu của họ, Parakkamabāhu đã để cho Gajabāhu tiếp tục hưởng thụ tài sản của mình (điều này khá kỳ lạ, đặc biệt khi xét đến việc ông đã mời các quý tộc theo tà đạo đến Tích Lan, Cv.lxx.53). Gajabāhu đến cư trú tại Gaṅgātaḷāka và trải qua những ngày cuối đời tương đối yên bình ở đó. Vì không có người thừa kế cũng như anh em, ông đã di chúc vương quốc của mình cho Parakkamabāhu, và khắc di chúc trên một tấm bia đá tại Maṇḍalagirivihāra. Ông được hỏa táng tại Koṭṭhasāra (chi tiết về triều đại của Gajabāhu và các cuộc giao tranh của ông với Parakkamabāhu được ghi trong Cūḷa Vaṁsa, đặc biệt tại các chương 63, 66, 67, 70, 71). Xem thêm Gajabāhukagāmaṇi.