Upananda draft, redirect
01. Upananda 01 draft
Upananda 01. Upananda Thera called Sakyaputta. He belonged to the Sākyan clan. Several incidents connected with him are mentioned in the Vinaya. Once he promised to spend the rainy season with Pasenadi Kosala, but on his way there he saw two lodgings where robes were plentiful and so kept Vassa in those lodgings instead. Pasenadi was greatly annoyed and when, in due course, the matter reached the ears of the Buddha, Upananda was rebuked and a set of rules was passed regarding promises made about the rainy season (Vin.i.153). On another occasion Upananda spent the rainy season at Sāvatthī, but when the time came for the monks to gather together and divide the robes that had been given to them, he went from village to village, taking his share of the robes from everywhere. The Buddha sent for him and rebuked him in the presence of the Saṅgha, but the rebuke had evidently no effect, for we find him again spending the Vassa alone in two residences, with the idea of obtaining many robes. The Buddha, however, ordered that only one portion should be given to him (Vin.i.300). His greediness was not confined to robes. Once he was invited to a meal by an official, a follower of the Ājīvakas. He went late, and finding no room left for him, made a junior monk get up and give him his seat. There was a great uproar, but Upananda had his way (Vin.ii.165). Elsewhere he is accused of having appropriated two lodgings for himself at the same time, one at Sāvatthī and the other somewhere in the country. He was evidently unpopular among the monks, because on this occasion we find him spoken of as “a maker of strife, quarrelsome, a maker of disputes, given to idle talk, a raiser of legal questions.” (Vin.ii.168). Upananda was fond of money, for we find in the Vinaya (Vin.ii.297) a statement to the effect that “on the occasion of the matter of Upananda the Sākyan, the Buddha distinctly laid down a precept by which gold and silver were forbidden.” Upananda had been given his meals regularly by a certain family. Once a dish of meat was prepared for him, but a little boy in the house started to cry for the meat, and it was given to him. Upananda insisted that a kahāpaṇa should be paid to him in lieu of the meat (Vin.iii.236f). Upananda was once asked to preach to those that came to Jetavana. Among the visitors was a banker, and when the banker expressed the desire to give something to Upananda to show his appreciation of the sermon, Upananda wished to have the robe that the man wore. The banker was embarrassed, and promised to go home at once and fetch him another robe, even better than the one he had on. But Upananda was adamant, till, in despair, the man gave him his robe and went away. Again, when Upananda heard that a certain man wished to offer him a robe, he went to the man and told him what kind of robe he wanted, and said he would accept no other (Vin.iii.215). A story is also told of a Paribbājaka exchanging his own garment for one belonging to Upananda, which was of rich colour. Two other Paribbājakas told him that he had lost in the bargain, so he wished to cry off the deal, but Upananda positively refused (Vin.iii.240f). He did not, however, always come off best in a bargain. Once he gave a robe to a colleague, on condition that the latter should join him in his tours. The condition was agreed to, but later, when the recipient monk heard that the Buddha was going on tour, he preferred to join the Buddha’s company. The robe was not returned to Upananda, who had to be reported to the Buddha for the violent language he used to the defaulter (Vin.iii.254f). Upananda is mentioned as quarrelling with the Chabbaggiya monks (Vin.iv.30) and, at another time, as going his alms-rounds with a colleague with whom he quarrelled when the rounds were over, refusing to give him any of the food obtained. The unfortunate monk had to starve because it was then too late to go out begging again (Vin.iv.92f). We are not told whether Upananda deliberately set out to have a quarrel in order that he might keep all the food himself!
Nor were all Upananda’s misdemeanours confined to greed for possessions. We are told that once a complaint was made to the Buddha that Upananda had gone to the house of an acquaintance and had sat down in the bedroom of the woman of the house, talking to her. The husband ordered food to be brought to Upananda, and when that was done, asked him to leave. But the woman wished him to stay and he refused to go away (Vin.iv.94).
On two other occasions he is mentioned as visiting the houses of his acquaintances and being found by the husbands, seated alone with their wives (Vin.iv.95-7; see also 121, 127 and 168, for other offences committed by him).
With most laymen, however, be was evidently popular. Mention is made of a meal where the donor kept all the other monks waiting for quite a long while, till Upananda should arrive, after his visits to various households (Vin.iv.98). And, again, of food being sent to the monastery with express instructions that the other monks should eat only after Upananda had done so (Vin.iv.99).
Episodes regarding Upananda’s misdeeds are not confined to the Vinaya. In the Dabbhapupphajātaka (Ja.iii.332ff; see also Dhpa.iii.139ff) we are told that he was in the habit of preaching contentment to others. When they, touched by his preaching, cast away their good robes, etc., Upananda collected them for himself. Once he cheated two brethren of a costly blanket. When the matter was brought to the Buddha’s notice, this Jātaka was related to show how in previous births, too, he had plundered other people’s goods. He had been a jackal called Māyāvī, and had cheated two other jackals of a rohita-fish they had caught. Again, in the Samuddajātaka (Ja.ii.441f), he is described as a great eater and drinker; he would not be satisfied even with cart-loads of provisions. The Jātaka tells of how he once was born as a water-crow and tried to prevent the fish from drinking the sea-water lest he should not have enough for himself. Buddhaghosa calls him a lolajātika, held in contempt by his eighty thousand fellow Sākiyans who joined the Saṅgha (Vin-a.iii.665). Elsewhere he is referred to as a well-known example of one who never practised what he preached and, therefore, did not benefit by his cleverness, e.g., ANa.i.92; MNa.i.348; Vsm.i.81.
Upananda had under him two novices, Kaṇḍaka and Mahaka, who seem to have resembled their teacher in being undesirables. They were found guilty of an unnatural offence, and the Buddha ordered that no one should ordain them (Vin.i.79). This order seems to have been rescinded later (see Vin.i.83).
Upananda 01. Trưởng lão Upananda được gọi là Sakyaputta. Ông thuộc gia tộc Sākyan. Một vài sự kiện liên quan đến ông được đề cập trong Vinaya. Có lần ông hứa sẽ trải qua mùa an cư với Pasenadi Kosala, nhưng trên đường đến đó ông thấy hai chỗ ở có nhiều y phục và thế là thay vì vậy ông giữ Vassa ở những chỗ ở đó. Pasenadi rất bực mình và khi, theo đúng tiến trình, sự việc đến tai Đức Phật, Upananda bị khiển trách và một loạt các giới luật được ban hành liên quan đến những lời hứa được đưa ra về mùa an cư (Vin.i.153). Vào một dịp khác Upananda trải qua mùa an cư tại Sāvatthī, nhưng khi đến lúc các tỳ-kheo tập hợp lại và chia y phục đã được cúng dường cho họ, ông đi từ làng này sang làng khác, lấy phần y phục của mình từ khắp nơi. Đức Phật gọi ông đến và khiển trách ông trước mặt Tăng đoàn, nhưng lời khiển trách rõ ràng không có tác dụng, vì chúng ta lại thấy ông trải qua Vassa một mình trong hai chỗ ở, với ý định thu được nhiều y phục. Tuy nhiên, Đức Phật ra lệnh rằng chỉ có một phần được đưa cho ông (Vin.i.300). Sự tham lam của ông không giới hạn ở y phục. Có lần ông được mời đến dùng bữa bởi một quan chức, người theo phái Ājīvakas. Ông đi muộn, và thấy không còn chỗ cho mình, ông đã bắt một tỳ-kheo nhỏ tuổi hơn đứng dậy và nhường chỗ cho ông. Có một sự náo động lớn, nhưng Upananda đã làm theo ý mình (Vin.ii.165). Ở một nơi khác ông bị cáo buộc đã chiếm đoạt hai chỗ ở cho riêng mình cùng một lúc, một tại Sāvatthī và một ở đâu đó ở thôn quê. Ông rõ ràng không được ưa thích trong số các tỳ-kheo, vì trong dịp này chúng ta thấy ông được nói đến như là "một kẻ gây ra sự tranh chấp, thích cãi vã, kẻ tạo ra những cuộc tranh luận, đam mê nói chuyện phiếm, kẻ khơi mào những vấn đề pháp lý." (Vin.ii.168). Upananda tham tiền, vì chúng ta thấy trong Vinaya (Vin.ii.297) một tuyên bố với ngụ ý rằng "nhân dịp về vấn đề của Upananda người Sākyan, Đức Phật đã quy định rõ ràng một giới luật qua đó cấm vàng và bạc." Upananda đã được một gia đình nhất định cung cấp các bữa ăn đều đặn. Có lần một món thịt được chuẩn bị cho ông, nhưng một cậu bé trong nhà bắt đầu khóc đòi ăn thịt, và nó đã được đưa cho cậu bé. Upananda khăng khăng rằng một kahāpaṇa phải được trả cho ông để thay cho món thịt (Vin.iii.236f). Upananda từng được yêu cầu thuyết pháp cho những người đến Jetavana. Trong số các du khách có một vị trưởng giả, và khi vị trưởng giả bày tỏ mong muốn tặng thứ gì đó cho Upananda để thể hiện sự cảm kích của mình đối với bài pháp, Upananda muốn có chiếc y mà người đó mặc. Vị trưởng giả rất bối rối, và hứa sẽ về nhà ngay lập tức và mang cho ông một chiếc y khác, thậm chí còn tốt hơn chiếc ông đang mặc. Nhưng Upananda rất kiên quyết, cho đến khi, trong tuyệt vọng, người đó đã đưa cho ông chiếc y của mình và rời đi. Lại nữa, khi Upananda nghe tin một người nào đó muốn cúng dường ông một chiếc y, ông đã đến gặp người đó và nói với người đó loại y mà ông muốn, và nói rằng ông sẽ không chấp nhận loại nào khác (Vin.iii.215). Một câu chuyện cũng kể về một Paribbājaka trao đổi y phục của chính mình lấy y phục thuộc về Upananda, loại có màu sắc phong phú. Hai Paribbājakas khác nói với ông ta rằng ông ta đã bị thiệt trong cuộc giao dịch, thế nên ông ta muốn hủy bỏ cuộc giao dịch, nhưng Upananda kiên quyết từ chối (Vin.iii.240f). Tuy nhiên, ông không phải lúc nào cũng giành được lợi thế trong một cuộc mặc cả. Có lần ông tặng một chiếc y cho một đồng đạo, với điều kiện là người sau phải tham gia cùng ông trong các chuyến du hành của mình. Điều kiện đã được đồng ý, nhưng sau đó, khi tỳ-kheo nhận y nghe tin Đức Phật sắp đi du hành, vị ấy thích gia nhập vào nhóm của Đức Phật hơn. Chiếc y không được trả lại cho Upananda, người đã phải bị báo cáo với Đức Phật vì ngôn ngữ bạo lực mà ông sử dụng đối với người thất hứa (Vin.iii.254f). Upananda được đề cập đến như là người cãi vã với các tỳ-kheo Chabbaggiya (Vin.iv.30) và, vào một thời điểm khác, như là đi khất thực với một đồng đạo mà ông đã cãi nhau sau khi việc khất thực kết thúc, từ chối đưa cho vị ấy bất kỳ thức ăn nào xin được. Tỳ-kheo bất hạnh đó đã phải chịu đói vì lúc đó đã quá muộn để ra ngoài khất thực lại (Vin.iv.92f). Chúng ta không được cho biết liệu Upananda có cố tình tạo ra một cuộc cãi vã để ông có thể giữ lại tất cả thức ăn cho riêng mình hay không!
Cũng không phải mọi hành động sai trái của Upananda đều giới hạn ở sự tham lam tài sản. Chúng ta được kể rằng có lần một lời than phiền đã được trình lên Đức Phật rằng Upananda đã đến nhà của một người quen và ngồi xuống trong phòng ngủ của người phụ nữ trong nhà, nói chuyện với bà ta. Người chồng ra lệnh mang thức ăn đến cho Upananda, và khi việc đó được thực hiện, đã yêu cầu ông rời đi. Nhưng người phụ nữ muốn ông ở lại và ông từ chối đi khỏi (Vin.iv.94).
Vào hai dịp khác, ông được đề cập đến như là đến thăm nhà những người quen của mình và bị các ông chồng bắt gặp, khi đang ngồi một mình với vợ của họ (Vin.iv.95-7; xem thêm 121, 127 và 168, đối với những vi phạm khác do ông thực hiện).
Tuy nhiên, với hầu hết các nam cư sĩ, ông rõ ràng rất nổi tiếng. Có đề cập đến một bữa ăn nơi người cúng dường đã để tất cả các tỳ-kheo khác phải đợi một khoảng thời gian khá lâu, cho đến khi Upananda đến, sau các chuyến viếng thăm của ông đến nhiều hộ gia đình khác nhau (Vin.iv.98). Và, một lần nữa, về việc thức ăn được gửi đến tu viện với chỉ dẫn rõ ràng rằng các tỳ-kheo khác chỉ nên ăn sau khi Upananda đã ăn xong (Vin.iv.99).
Các tình tiết liên quan đến những hành động sai trái của Upananda không giới hạn ở Vinaya. Trong Dabbhapupphajātaka (Ja.iii.332ff; xem thêm Dhpa.iii.139ff) chúng ta được cho biết rằng ông có thói quen thuyết giảng về sự tri túc cho những người khác. Khi họ, cảm động bởi bài thuyết giảng của ông, vứt bỏ những chiếc y tốt của họ, v.v., Upananda thu thập chúng cho riêng mình. Có lần ông đã lừa hai sư huynh đệ lấy một tấm chăn đắt tiền. Khi sự việc được đưa đến sự chú ý của Đức Phật, Jātaka này đã được kể lại để cho thấy rằng trong các tiền kiếp, ông cũng đã cướp bóc hàng hóa của người khác như thế nào. Ông từng là một con chó rừng tên là Māyāvī, và đã lừa hai con chó rừng khác lấy một con cá rohita mà chúng đã bắt được. Lại nữa, trong Samuddajātaka (Ja.ii.441f), ông được mô tả như một người ăn nhiều và uống nhiều; ông sẽ không thỏa mãn ngay cả với những cỗ xe chứa đầy lương thực. Jātaka kể về việc ông đã từng sinh ra làm một con quạ nước và cố gắng ngăn cản những con cá uống nước biển vì sợ rằng ông sẽ không có đủ cho chính mình. Buddhaghosa gọi ông là một lolajātika, bị khinh miệt bởi tám mươi ngàn đồng bào Sākiyans của ông những người đã gia nhập Tăng đoàn (Vin-a.iii.665). Ở một nơi khác ông được nhắc đến như một ví dụ nổi tiếng về một người không bao giờ thực hành những gì mình thuyết giảng và, do đó, không được hưởng lợi từ sự khôn ngoan của mình, ví dụ, ANa.i.92; MNa.i.348; Vsm.i.81.
Upananda có dưới quyền mình hai sa-di, Kaṇḍaka và Mahaka, những người có vẻ giống với thầy của họ ở chỗ đều là những kẻ không được mong muốn. Họ bị kết tội về một vi phạm trái với tự nhiên, và Đức Phật ra lệnh rằng không ai được xuất gia cho họ (Vin.i.79). Lệnh này có vẻ đã bị hủy bỏ sau đó (xem Vin.i.83).
02. Upananda 02 draft
Upananda 02. A king of fifty-seven kappas ago; a previous birth of Tindukadāyaka Thera. Ap.i.201.
Upananda 02. Một vị vua của năm mươi bảy kappa trước đây; một tiền kiếp của Trưởng lão Tindukadāyaka. Ap.i.201.
03. Upananda 03 draft
Upananda 03. Four Pacceka Buddhas, mentioned in the Isigilisutta. MN.iii.70.
Upananda 03. Bốn vị Pacceka Buddhas, được đề cập trong Isigilisutta. MN.iii.70.
04. Upananda 04 draft
Upananda 04. Commander-in-chief of the Magadha kingdom. He was present at the conversation, recorded in the Gopaka Moggallānasutta, between Ānanda and Vassakāra. MN.iii.13.
Upananda 04. Tổng tư lệnh của vương quốc Magadha. Ông có mặt tại cuộc trò chuyện, được ghi lại trong Gopaka Moggallānasutta, giữa Ānanda và Vassakāra. MN.iii.13.
05. Upananda 05 redirect
Redirect target: Nandopananda 01
Upananda 05. See Nandopananda.
Chưa dịch.