Vanavaccha Thera draft
01. Vanavaccha Thera 01 draft
Vanavaccha Thera 01. He was the son of Vacchagotta a Brahmin of Kapilavatthu, and was born in the forest, his mother having longed to see it and having been taken in travail while wandering there. His name was Vaccha; but because of his love for the woods, he was called Vanavaccha. He left the world soon after the Buddha’s Renunciation, and led the ascetic life till he heard of the Buddha’s Awakening. Then he joined the Saṅgha, and it was in the forest that he strove and won Arahant-ship. When he returned to Kapilavatthu with the Buddha, his companions asked him why he so loved the forest, and he spoke a verse in praise of forest life (Thag.13).
In the time of Atthadassī Buddha, he was a large tortoise living in the river Vinatā. Seeing the Buddha about to cross the river, he took him on his back. Many hundreds of times afterwards he lived as an ascetic in the forest. In the time of Kassapa Buddha he became a dove, and his heart was gladdened by the sight of a monk practicing compassion. Later he was born as a householder in Benares and renounced the world. Thaga.i.58f.; Ap.ii.506f.
Vanavaccha Thera 01. Ông là con trai của Vacchagotta, một Bà-la-môn ở Kapilavatthu, và ông được sinh ra trong rừng, do mẹ của ông khao khát được ngắm nhìn khu rừng và trở dạ trong khi đi dạo ở đó. Tên của ông là Vaccha; nhưng vì tình yêu của ông đối với những khu rừng, nên ông được gọi là Vanavaccha. Ông xuất gia không lâu sau sự kiện Đại Từ Bỏ của đức Phật, và sống cuộc đời ẩn sĩ cho đến khi nghe tin đức Phật đã Giác ngộ. Bấy giờ ông gia nhập Tăng đoàn, và chính tại khu rừng đó, ông đã nỗ lực và đắc quả vị Arahant. Khi ông cùng đức Phật trở về Kapilavatthu, những người bạn đồng đạo hỏi ông vì sao ông lại yêu thích khu rừng đến vậy, và ông đã nói một bài kệ ca ngợi đời sống trong rừng (Thag.13).
Vào thời đức Phật Atthadassī, ông là một con rùa lớn sống ở sông Vinatā. Thấy đức Phật chuẩn bị sang sông, con rùa đã cõng ngài trên lưng mình. Nhiều trăm lần sau đó, ông sống như một ẩn sĩ trong rừng. Vào thời đức Phật Kassapa, ông trở thành một con chim bồ câu, và trái tim của ông rất hoan hỷ khi nhìn thấy một vị tỳ-kheo đang thực hành tâm từ bi. Về sau, ông tái sinh làm một gia chủ ở Benares và đã xuất gia. Thaga.i.58f.; Ap.ii.506f.
02. Vanavaccha Thera 02 draft
Vanavaccha Thera 02. The son of a rich Brahmin of Rājagaha; he joined the Saṅgha, impressed by the majesty of the Buddha’s visit to Bimbisāra. Soon after, he attained Arahant-ship and, devoted to detachment, dwelt in the woods hence his name. When he went to Rājagaha his kinsmen asked him to live near them, but he said he preferred the lonely life of the forest (Thag.113).
In the time of Vipassī Buddha he was a labourer, and, having committed a crime, while fleeing from justice he saw a Bodhi-tree. Pleased with the look of the tree, he gathered masses of asoka-flowers and heaped them up round the tree. When his pursuers reached him, he remained as he was, looking at them, with no hatred in his heart. They hurled him into a precipice, and he died with the thought of the Bodhi-tree in his heart. Three kappas ago he was a king named Santusita (Thaga.i.222). He is perhaps identical with Tambapupphiya of the Apadāna. Ap.i.176.
Vanavaccha Thera 02. Con trai của một Bà-la-môn giàu có ở Rājagaha; ông đã gia nhập Tăng đoàn, sau khi bị ấn tượng bởi vẻ uy nghi trong chuyến viếng thăm Bimbisāra của đức Phật. Không lâu sau đó, ông đắc quả vị Arahant và, do đam mê sự viễn ly, ông đã sống trong những khu rừng, vì thế mà ông có cái tên này. Khi ông đến Rājagaha, những người thân của ông yêu cầu ông sống gần họ, nhưng ông nói rằng ông thích cuộc sống đơn độc của khu rừng hơn (Thag.113).
Vào thời đức Phật Vipassī, ông là một người lao động, và sau khi phạm một tội ác, trong lúc chạy trốn pháp luật, ông đã nhìn thấy một cây bodhi (Bodhi-tree). Thích thú với dáng vẻ của cái cây, ông gom những chùm hoa asoka và chất chúng quanh gốc cây. Khi những người truy đuổi bắt kịp ông, ông vẫn đứng yên ở đó, nhìn họ, không hề có chút hận thù nào trong lòng. Họ ném ông xuống một vách đá, và ông đã chết với suy nghĩ về cây bodhi trong tâm trí. Ba kappa trước, ông là một vị vua tên là Santusita (Thaga.i.222). Có lẽ ông đồng nhất với Tambapupphiya trong Apadāna. Ap.i.176.