Nimijātaka draft
Nimijātaka (Ja 541). Once the Bodhisatta was born as the son of the king of Mithilā, in the Videha country. He was a rebirth of Makhādeva, who came down among men from the Brahma world in order to bring the number of his family, who renounced the world, up to eighty-four thousand. And because the boy was born to round off the family, like the hoop of a chariot, he was called Nemi (“hoop”).
On his father’s renunciation, he came to the throne and engaged himself and all his subjects in righteousness and generosity. Once, when doubt arose in his mind as to which was more fruitful – holy life or giving alms – Sakka himself appeared before him to answer and encourage him. His fame spread to Tāvatiṁsa, and when the gods desired to see him, Sakka sent his chariot, with Mātali, to fetch him. On the way to Tāvatiṁsa, Mātali showed the king various hells and heavens and the palaces of various gods and goddesses. Arriving at the Sudhammā Hall, Nimi discoursed to the assembled gods. After staying in Tāvatiṁsa for seven days, he returned to Mithilā to tell his subjects what he had seen.
When, later, his barber told him of the appearance of the first white hair on his head, he, like all his predecessors, handed over the throne to his son and became an ascetic. His son, Kāḷārajanaka, was the last of the eighty-four thousand kings of Makhādeva’s dynasty.
The story was told by the Buddha when he visited Mithilā. He smiled when he came to the site of Makhādeva’s palace, and when asked why he smiled he related the Jātaka.
Anuruddha is identified with Sakka and Ānanda with Mātali (Ja.vi.95-129).
This story forms the basis of the Makhādevasutta and is included in the Cariyāpiṭaka. MN.ii.74ff. Cp.i.6; Cp-a.42ff. In Dpv.iii.35 the king is called Nemiya.
Nimijātaka (Ja 541). Một thuở nọ, Bodhisatta sinh làm con trai của vua nước Mithilā, thuộc xứ Videha. Ngài là hậu thân của Makhādeva, vị đã từ cõi Brahma giáng trần để bù đắp cho đủ con số tám mươi tư ngàn người trong dòng họ của mình đã xuất gia. Và vì cậu bé được sinh ra để làm tròn vẹn dòng họ, giống như vành bánh xe ngựa, cậu được đặt tên là Nemi (“vành bánh xe”).
Khi vua cha xuất gia, ngài lên ngôi và dấn thân cùng tất cả thần dân của mình vào sự công bình và lòng hào phóng. Một lần nọ, khi trong tâm ngài khởi lên mối nghi ngờ về việc điều gì mang lại nhiều quả báo hơn – đời sống phạm hạnh hay việc bố thí – chính Sakka đã hiện ra trước mặt ngài để giải đáp và khích lệ ngài. Danh tiếng của ngài lan truyền đến Tāvatiṁsa, và khi chư thiên mong muốn được chiêm ngưỡng ngài, Sakka đã sai cỗ xe của mình, cùng với Mātali, đến đón ngài. Trên đường tới Tāvatiṁsa, Mātali đã chỉ cho nhà vua xem các địa ngục và thiên giới khác nhau cùng các cung điện của nhiều thiên nam và thiên nữ. Khi đến Hội trường Sudhammā, Nimi đã thuyết pháp cho chư thiên quy tụ ở đó. Sau khi lưu lại Tāvatiṁsa bảy ngày, ngài trở về Mithilā để kể lại cho thần dân những gì ngài đã thấy.
Về sau, khi người thợ cạo báo cho ngài biết về sự xuất hiện của sợi tóc bạc đầu tiên trên đầu ngài, ngài, giống như tất cả các bậc tiên vương, đã nhường ngôi cho con trai mình và trở thành một tu sĩ. Con trai ngài, Kāḷārajanaka, là vị vua cuối cùng trong tám mươi tư ngàn vị vua của triều đại Makhādeva.
Câu chuyện này được Đức Phật kể lại khi Ngài đến thăm Mithilā. Ngài đã mỉm cười khi đến khu đất đền đài của Makhādeva, và khi được hỏi lý do tại sao mỉm cười, Ngài đã kể lại Bổn sinh này.
Anuruddha được nhận diện là Sakka và Ānanda là Mātali (Ja.vi.95-129).
Câu chuyện này làm nền tảng cho Makhādevasutta và được đưa vào Cariyāpiṭaka. MN.ii.74ff. Cp.i.6; Cp-a.42ff. Trong Dpv.iii.35, nhà vua được gọi là Nemiya.