Verañja draft

1. Verañja draft

Verañja. A Brahmin. See Verañjā. According to Buddhaghosa his real name was Udaya, but he was called Verañja because he was born and lived at Verañjā. Vin-a.i.111.

Verañja. Một vị Bà-la-môn. Xem Verañjā. Theo Buddhaghosa, tên thật của ông là Udaya, nhưng ông được gọi là Verañja vì ông sinh ra và sống tại Verañjā. Vin-a.i.111.

2. Verañjā draft

Verañjā. A town in which the Buddha once spent the rainy season at the invitation of the Brahmin Verañja (in the twelfth year, according to Buddhaghosa, e.g., AN­a.ii.758; cf. Bv­a.3). Verañja visits the Buddha at the foot of the Naḷerupucimanda, where he is staying, and asks him a series of questions, the first of which is: whether it be true that the Buddha pays no respect to aged Brahmins. The Buddha replies that he has not seen a Brahmin in the whole world to whom such respect is due from him. If the Tathāgata were so to honour anyone, that person’s head would split in pieces. Other questions follow on the Buddha’s doctrine and practices. The Buddha concludes by giving an account of his attainment of the threefold knowledge. The interview ends with the conversion of Verañja and his invitation to the Buddha to spend his rainy season there. Here he spoke of the Vijjāttaya, says Ud­a (p. 183), because all the monks with the Buddha were chaḷabhiññā, and therefore no special mention was needed of abhiññā.

At that time there was a famine, and five hundred householders of Uttarāpatha, staying at Verañjā, supplied the monks with food. Moggallāna proposed to get food by the exercise of his magic power or by going with the monks to Uttarakuru, but he was dissuaded by the Buddha. During this stay Sāriputta received from the Buddha an explanation as to why the religious systems of the three previous Buddhas lasted so long, while those of the three preceding them – Vipassī, Sikhī and Vessabhū- did not.

At the conclusion of the vassa, the Buddha wished to take leave of Verañja before setting out, as was the custom of Buddhas when they received hospitality. Verañja admitted that, though he had invited the Buddha, he had not kept his promise, and this was due to his having too many duties in the house. The Commentators add that Verañja forgot his invitation because Māra, being in a spiteful mood, had taken possession of him and of all the inhabitants of Verañja (Vin-a.i.178f; Dhp­a.ii.153; cf. Ja.iii.494).

He invited the Buddha and the monks to a meal the next day, and, at the end of the meal, presented a set of three robes to the Buddha and a pair to each of the monks.

After leaving Verañjā the Buddha went to Benares, passing through Soreyya, Saṅkassa and Kaṇṇakujja, and crossing the Ganges at Payāgapatiṭṭhāna. From Benares he proceeded to Vesālī. This account, of the Buddha’s visit to Verañja, forms the introduction to the Vinaya and is found at Vin.iii.1-11. The interview with Verañja is given at AN.iv.172ff. The road taken by the Buddha from Verañjā to Benares was, according to Buddhaghosa (Vin-a.i.201), the shortest, and the Buddha knew the monks were tired after their experiences in Verañjā. Soon after, he appears to have visited Kapilavatthu. There he was visited by Mahā Nāma, the Sākyan, who asked permission to entertain him and the monks for four months that they might recover their strength. At the end of the four months he renewed his request, and thus looked after the monks for a whole year. It was this act that won for him the title of aggo paṇītadāyakānaṁ (AN.A.i.213).

It is said (Snp­a.i.154; Mil. 232) that the Devas put flavour (ojā) into every mouthful of food taken by the Buddha at Verañjā. According to the Apadāna, the Bodhisatta was born of a noble house in the time of Phussa Buddha, and, once, seeing the monks eating good food, he had reviled them and asked them to eat oats (yava) (Ap.i.301; Ap­a.i.103f.; cf. Ud­a.265). It was for this reason the Buddha was condemned to eat yava during three months at Verañjā.

A road led from Verañjā to Madhurā, and the Aṅguttaranikāya (AN.ii.57f) contains a sermon preached by the Buddha to a large number of people while he rested by the roadside. There was evidently frequent intercourse between Sāvatthī and Verañjā, and the Verañjakasutta (q.v.) was preached to some Brahmins who visited the Buddha at Sāvatthī, whither they had gone on business. The books also record (AN.iv.198f) a visit paid by the Asura Pahārāda to the Buddha at Verañjā. The Vālodakajātaka (Ja 183, q.v.) and the Cūḷa Sukajātaka (Ja 430, q.v.) were preached soon after the Buddha’s return from Verañjā.

Verañjā. Một thị trấn nơi Đức Phật từng trải qua mùa an cư kiết hạ theo lời mời của vị Bà-la-môn Verañja (vào năm thứ mười hai, theo Buddhaghosa, ví dụ, AN­a.ii.758; xem thêm Bv­a.3). Verañja đến thăm Đức Phật dưới gốc cây Naḷerupucimanda, nơi ngài đang ở, và hỏi ngài một loạt câu hỏi, câu hỏi đầu tiên là: có đúng là Đức Phật không tôn trọng những người Bà-la-môn lớn tuổi hay không. Đức Phật trả lời rằng ngài chưa thấy một người Bà-la-môn nào trên toàn thế giới xứng đáng được ngài tôn trọng như vậy. Nếu Tathāgata tôn vinh bất kỳ ai như vậy, đầu của người đó sẽ vỡ tung thành nhiều mảnh. Những câu hỏi khác tiếp theo là về giáo lý và sự thực hành của Đức Phật. Đức Phật kết luận bằng cách đưa ra một lời tường thuật về việc ngài đạt được tam minh. Cuộc phỏng vấn kết thúc với sự quy y của Verañja và lời mời Đức Phật trải qua mùa an cư kiết hạ ở đó. Tại đây, ngài đã nói về Vijjāttaya, theo Ud­a (p. 183), bởi vì tất cả các tỳ-kheo đi cùng Đức Phật đều là những vị đắc lục thông (chaḷabhiññā), và do đó không cần phải đề cập đặc biệt đến abhiññā.

Vào thời điểm đó có một nạn đói, và năm trăm gia chủ của Uttarāpatha, đang lưu trú tại Verañjā, đã cung cấp thức ăn cho các tỳ-kheo. Moggallāna đề xuất lấy thức ăn bằng cách thi triển thần thông của ngài hoặc bằng cách đi cùng các tỳ-kheo đến Uttarakuru, nhưng ngài đã bị Đức Phật can ngăn. Trong thời gian lưu trú này, Sāriputta đã nhận được từ Đức Phật một lời giải thích về lý do tại sao các hệ thống tôn giáo của ba vị Phật trước đó kéo dài rất lâu, trong khi của ba vị Phật trước đó nữa – Vipassī, SikhīVessabhū - lại không.

Vào cuối mùa vassa, Đức Phật muốn từ biệt Verañja trước khi khởi hành, như phong tục của chư Phật khi ngài nhận được lòng hiếu khách. Verañja thừa nhận rằng, mặc dù ông đã mời Đức Phật, nhưng ông đã không giữ lời hứa, và điều này là do ông có quá nhiều bổn phận trong nhà. Các nhà chú giải nói thêm rằng Verañja quên mất lời mời của mình vì Māra, trong một tâm trạng hằn học, đã chiếm giữ ông và tất cả cư dân của Verañja (Vin-a.i.178f; Dhp­a.ii.153; xem thêm Ja.iii.494).

Ông đã mời Đức Phật và các tỳ-kheo đến dùng bữa vào ngày hôm sau, và, vào cuối bữa ăn, ông dâng tặng một bộ ba y cho Đức Phật và một cặp cho mỗi vị tỳ-kheo.

Sau khi rời khỏi Verañjā, Đức Phật đến Benares, đi qua Soreyya, SaṅkassaKaṇṇakujja, và băng qua sông Ganges tại Payāgapatiṭṭhāna. Từ Benares ngài tiến đến Vesālī. Lời kể này, về chuyến thăm của Đức Phật đến Verañja, tạo thành phần giới thiệu cho Vinaya và được tìm thấy tại Vin.iii.1-11. Cuộc phỏng vấn với Verañja được đưa ra tại AN.iv.172ff. Con đường Đức Phật đi từ Verañjā đến Benares, theo Buddhaghosa (Vin-a.i.201), là con đường ngắn nhất, và Đức Phật biết các tỳ-kheo đã mệt mỏi sau những trải nghiệm của họ ở Verañjā. Ngay sau đó, ngài dường như đã đến thăm Kapilavatthu. Tại đó ngài đã được Mahā Nāma, người Sākyan viếng thăm, ông đã xin phép được thiết đãi ngài và các tỳ-kheo trong bốn tháng để họ có thể phục hồi sức khỏe. Vào cuối bốn tháng, ông đã lặp lại lời yêu cầu của mình, và do đó đã chăm sóc các tỳ-kheo trong một năm trọn vẹn. Chính hành động này đã mang về cho ông danh hiệu aggo paṇītadāyakānaṁ (AN.A.i.213).

Người ta nói rằng (Snp­a.i.154; Mil. 232) chư thiên đã đặt thêm hương vị (ojā) vào từng miếng thức ăn của Đức Phật tại Verañjā. Theo Apadāna, Bodhisatta được sinh ra trong một gia đình quý tộc vào thời của Phussa Buddha, và, có một lần, khi thấy các tỳ-kheo đang ăn thức ăn ngon, ngài đã mắng nhiếc họ và bảo họ ăn yến mạch (yava) (Ap.i.301; Ap­a.i.103f.; xem thêm Ud­a.265). Chính vì lý do này Đức Phật đã phải chịu cảnh ăn yava trong ba tháng tại Verañjā.

Một con đường dẫn từ Verañjā đến Madhurā, và Aṅguttaranikāya (AN.ii.57f) có chứa một bài pháp do Đức Phật thuyết cho một số lượng lớn dân chúng trong khi ngài nghỉ chân bên vệ đường. Rõ ràng có sự qua lại thường xuyên giữa Sāvatthī và Verañjā, và Verañjakasutta (q.v.) đã được thuyết cho một số người Bà-la-môn đến viếng thăm Đức Phật tại Sāvatthī, nơi mà họ đã đến vì công việc. Những cuốn sách cũng ghi chép lại (AN.iv.198f) về một chuyến thăm của Asura Pahārāda đến gặp Đức Phật tại Verañjā. Vālodakajātaka (Ja 183, q.v.) và Cūḷa Sukajātaka (Ja 430, q.v.) đã được thuyết giảng ngay sau khi Đức Phật trở về từ Verañjā.