Mahā Kaccāna draft

Mahā Kaccāna, Mahā Kaccāyana. One of the most eminent disciples of the Buddha, considered chief among expounders in full of the brief saying of the Buddha (saṅkhittena bhāsitassa vitthārena atthaṁ vibhajantānaṁ) (AN.i.23). He was born at Ujjenī in the family of the chaplain of King Caṇḍappajjota, and was called Kaccāna both because of his golden colour and because Kaccāna was the name of his gotta. He studied the Vedas, and, on the death of his father, succeeded him as chaplain. With seven others he visited the Buddha, at the request of Caṇḍappajjota, to invite him to come to Ujjenī. Kaccāna and his friends listened to the Buddha’s sermon, and having attained Arahant-ship, joined the order. He then conveyed the king’s invitation to the Buddha, who pointed out that it would now suffice if Kaccāna himself returned to Ujjenī.

Kaccāna accordingly set out for Ujjenī with his seven companions, accepting alms on the way at the house of a very poor girl of Telappanāḷi, who later became Caṇḍappajjota’s queen. For details see Telappanāḷi.

Arrived in Ujjenī, Kaccāna lived in the royal park, where the king showed him all honour. He preached constantly to the people, and, attracted by his discourses, numerous persons joined the Saṅgha, so that the whole city was one blaze of orange robes. It is said that after having duly established the Sāsana in Avanti, Kaccāna returned once more to the Buddha (thus, the explanation of the Madhupiṇḍikasutta was given at Kapilavatthu). Caṇḍappajjota consulted him on various occasions, and among the verses attributed to him in the Theragāthā (Thag.vss.494-501), are several addressed to the king himself.

It was in the time of Padumuttara Buddha that Kaccāna had made his resolve to win the eminence he did, after listening to Padumuttara’s praise of a monk, also named Kaccāna, for similar proficiency. Kaccāna was then a vijjādhara, and offered the Buddha three kaṇikāra-flowers. So says the Apadāna ii.463, but Thag­a. says he was a vijjādhara in the time of Sumedha Buddha. In the time of Kassapa Buddha he was a householder of Benares, and offered a golden brick, worth one hundred thousand, to the cetiya which was being built over the Buddha’s remains, and then made a vow that in future births his body should be golden (Thag­a.i.483f.; AN­a.i.117f).

According to the Apadāna (Ap.ii.465), Kaccāna’s father was called Tirīṭivaccha (or Tidivavaccha), and his mother Candapadumā. There is another account of Mahā Kaccāna in the Apadāna (AN.i.84f), in which it is said that in the time of Padumuttara Buddha he built a gandhakuṭi named Paduma in the shape of a lotus and covered with lotus flowers, and that thirty kappas later he became king under the name of Pabhassara.

Three Suttas are mentioned (AN­a.i.118) as having obtained for Kaccāna his title of eminence – the Madhupiṇḍika, the Kaccāyana and the Pārāyaṇa; several instances are given of people seeking Mahā Kaccāna’s assistance, for a detailed explanation of something said in brief by the Buddha – e.g., Hāliddikāni, Kāḷī, Samiddhi, Uttara and Valliya (see also AN.iii.314, 321; v. 225; MN.iii.223). Among Kaccāna’s pupils and followers and those who consulted him were Soṇa Kuṭikaṇṇa, Isidatta, Avantiputta, Lohicca, Arāmadaṇḍa, and Kaṇḍarāyaṇa.

In Avanti, Kaccāna is said to have stayed, not in the king’s park, where he lived soon after his return from the Buddha, but chiefly in the Kuraraghara papātā (e.g., SN.iii.9; AN.v.46; Ud.v.6; Vin.i.194; Dhp­a.iv.101) and in a hut in Makkarakaṭa forest. SN.iv.116; see also Vv-a.259, according to which he stayed near Potali.

Mention is also made of his staying at Varaṇā on the bank of Kaddamadaha (AN.i.65); at the Gundāvana in Madhurā (AN.i.67; MN.ii.83); at Tapodā in Rājagaha (AN.iii.192), in Soreyya (Dhp­a.i.325; for a curious incident connected with Kaccāna’s visit see Soreyya), and in Kosambī (Pv-a. 140). According to Divy.551, 585, 586 he also stayed in Roruka.

It is said that even when Kaccāna was living at Avanti, a long distance away, he went regularly to hear the Buddha preach, and when the chief Theras took their places in the assembly, they always left room for him (Dhp­a.ii.176). On one such occasion Sakka showed him great honour, falling at his feet, and the Buddha explained that this was because Mahā Kaccāna kept his senses well guarded.

The Majjhima Commentary (MN­a.ii.854) records a curious story in reference to Kaccāna. Vassakāra, minister of Ajātasattu, saw Kaccāna descending Gijjhakūṭa and said he looked like a monkey. The Buddha read Vassakāra’s thoughts, and warned him that after death he would be born as a monkey in Veḷuvana. He believed the Buddha, and made provision in Veḷuvana for his future comfort as monkey. And this be did indeed become, living in Veḷuvana and answering to the name of Vassakāra!

Kaccāna is identified with the charioteer in the Kurudhammajātaka (Ja 276, Ja.ii.181), and with Devala in the Sarabhaṅgajātaka (Ja 522, Ja.v.151).

According to tradition, Kaccāna was the author of the Nettippakaraṇa, the Pāli grammar bearing his name, and of the Peṭakopadesa. It is probable that these works were the compilations of a school, which traced its descent to Mahā Kaccāna. See also Madhurasutta.

Mahā Kaccāna, Mahā Kaccāyana. Một trong những đệ tử xuất chúng nhất của Đức Phật, được coi là đệ nhất trong số những người diễn giải đầy đủ các lời dạy tóm tắt của Đức Phật (saṅkhittena bhāsitassa vitthārena atthaṁ vibhajantānaṁ) (AN.i.23). Ông được sinh ra tại Ujjenī trong gia đình của vị quốc sư của vua Caṇḍappajjota, và được gọi là Kaccāna cả vì màu da vàng của ông lẫn vì Kaccāna là tên gotta của ông. Ông đã nghiên cứu các kinh Vệ-đà (Vedas), và sau cái chết của cha mình, đã kế nhiệm ông làm quốc sư. Cùng với bảy người khác, ông đã đến thăm Đức Phật, theo yêu cầu của Caṇḍappajjota, để cung thỉnh Ngài đến Ujjenī. Kaccāna và những người bạn của ông đã lắng nghe bài pháp thoại của Đức Phật, và sau khi chứng đạt quả vị Arahant, đã gia nhập Tăng đoàn. Sau đó ông chuyển lời mời của nhà vua đến Đức Phật, Ngài đã chỉ ra rằng giờ đây chỉ cần bản thân Kaccāna trở về Ujjenī là đủ.

Kaccāna theo đó đã lên đường đến Ujjenī cùng với bảy người bạn đồng hành của mình, nhận đồ khất thực trên đường đi tại nhà của một cô gái rất nghèo ở Telappanāḷi, người sau này trở thành hoàng hậu của Caṇḍappajjota. Về chi tiết, xem Telappanāḷi.

Đến Ujjenī, Kaccāna sống trong công viên hoàng gia, nơi nhà vua đã dành cho ông mọi sự tôn kính. Ông liên tục thuyết giảng cho dân chúng, và, bị thu hút bởi các bài thuyết pháp của ông, vô số người đã gia nhập Tăng đoàn, đến mức toàn bộ thành phố là một ngọn lửa của những chiếc y màu cam. Người ta kể rằng sau khi đã thiết lập vững chắc Sāsana ở Avanti, Kaccāna đã trở lại gặp Đức Phật một lần nữa (như vậy, phần giải thích của Madhupiṇḍikasutta đã được đưa ra tại Kapilavatthu). Caṇḍappajjota đã tham vấn ông vào nhiều dịp khác nhau, và trong số các vần kệ được quy cho ông trong Theragāthā (Thag.vss.494-501), có một vài câu nhắm thẳng đến bản thân nhà vua.

Chính vào thời của Đức Phật Padumuttara, Kaccāna đã đưa ra quyết tâm giành được vị trí xuất chúng như mình đã làm, sau khi lắng nghe lời tán thán của Padumuttara dành cho một vị tỳ-kheo, cũng tên là Kaccāna, vì sự tinh thông tương tự. Kaccāna khi đó là một vijjādhara, và đã dâng lên Đức Phật ba bông hoa kaṇikāra. Apadāna (ii.463) nói như vậy, nhưng Thag­a. nói rằng ông là một vijjādhara vào thời của Đức Phật Sumedha. Vào thời của Đức Phật Kassapa, ông là một gia chủ ở Benares, và đã dâng cúng một viên gạch vàng, trị giá một trăm nghìn, cho cetiya đang được xây dựng trên phần xá-lợi của Đức Phật, và sau đó đã phát nguyện rằng trong các kiếp tương lai cơ thể của mình sẽ có màu vàng (Thag­a.i.483f.; AN­a.i.117f).

Theo Apadāna (Ap.ii.465), cha của Kaccāna tên là Tirīṭivaccha (hoặc Tidivavaccha), và mẹ của ông là Candapadumā. Có một bản ghi chép khác về Mahā Kaccāna trong Apadāna (AN.i.84f), trong đó nói rằng vào thời của Đức Phật Padumuttara, ông đã xây dựng một gandhakuṭi tên là Paduma có hình dạng một bông sen và được bao phủ bằng những bông hoa sen, và ba mươi kappa sau đó ông đã trở thành vua với tên gọi là Pabhassara.

Ba bài Kinh (Suttas) được nhắc đến (AN­a.i.118) như là đã mang lại cho Kaccāna danh hiệu xuất chúng của mình – Madhupiṇḍika, Kaccāyana và Pārāyaṇa; một vài ví dụ được đưa ra về những người tìm kiếm sự hỗ trợ của Mahā Kaccāna, cho một lời giải thích chi tiết về điều gì đó được Đức Phật nói một cách tóm tắt – vd., Hāliddikāni, Kāḷī, Samiddhi, Uttara và Valliya (cũng xem AN.iii.314, 321; v. 225; MN.iii.223). Trong số các đệ tử và tín đồ của Kaccāna cùng những người đã tham vấn ông có Soṇa Kuṭikaṇṇa, Isidatta, Avantiputta, Lohicca, Arāmadaṇḍa, và Kaṇḍarāyaṇa.

Ở Avanti, Kaccāna được cho là đã ở lại, không phải trong công viên của nhà vua, nơi ông đã sống ngay sau khi trở về từ chỗ Đức Phật, mà chủ yếu là ở papātā của Kuraraghara (vd., SN.iii.9; AN.v.46; Ud.v.6; Vin.i.194; Dhp­a.iv.101) và trong một túp lều ở khu rừng Makkarakaṭa. SN.iv.116; cũng xem Vv-a.259, theo đó ông đã ở lại gần Potali.

Ngoài ra còn có đề cập đến việc ông ở lại Varaṇā trên bờ sông Kaddamadaha (AN.i.65); tại GundāvanaMadhurā (AN.i.67; MN.ii.83); tại TapodāRājagaha (AN.iii.192), ở Soreyya (Dhp­a.i.325; về một sự việc kỳ lạ liên quan đến chuyến viếng thăm của Kaccāna, xem Soreyya), và ở Kosambī (Pv-a. 140). Theo Divy.551, 585, 586 ông cũng đã ở lại Roruka.

Người ta kể rằng ngay cả khi Kaccāna đang sống ở Avanti, cách một khoảng cách rất xa, ông vẫn thường xuyên đi nghe Đức Phật thuyết pháp, và khi các vị Trưởng lão hàng đầu vào vị trí của họ trong hội chúng, họ luôn nhường chỗ cho ông (Dhp­a.ii.176). Trong một dịp như vậy, Sakka đã dành cho ông sự tôn kính lớn lao, phủ phục dưới chân ông, và Đức Phật giải thích rằng điều này là do Mahā Kaccāna luôn giữ gìn tốt các giác quan của mình.

Bản Chú Giải Majjhima (MN­a.ii.854) ghi lại một câu chuyện kỳ lạ liên quan đến Kaccāna. Vassakāra, đại thần của Ajātasattu, đã nhìn thấy Kaccāna đang đi xuống từ Gijjhakūṭa và nói rằng ông trông giống hệt như một con khỉ. Đức Phật đọc được những suy nghĩ của Vassakāra, và cảnh báo ông ta rằng sau khi chết ông ta sẽ đản sinh làm một con khỉ ở Veḷuvana. Ông ta tin lời Đức Phật, và đã chuẩn bị sẵn ở Veḷuvana cho sự thoải mái trong tương lai của mình dưới dạng một con khỉ. Và điều này thực sự đã trở thành sự thật, sống ở Veḷuvana và đáp lời với cái tên Vassakāra!

Kaccāna được đồng nhất với người đánh xe ngựa trong Kurudhammajātaka (Ja 276, Ja.ii.181), và với Devala trong Sarabhaṅgajātaka (Ja 522, Ja.v.151).

Theo truyền thống, Kaccāna là tác giả của Nettippakaraṇa, cuốn ngữ pháp Pāli mang tên ông, và của Peṭakopadesa. Rất có thể những tác phẩm này là sự biên soạn của một trường phái, vốn truy nguyên nguồn gốc của nó về Mahā Kaccāna. Cũng xem Madhurasutta.