Mahā Kassapa Thera draft

Mahā Kassapa Thera. One of the Buddha’s most eminent disciples, chief among those who upheld asceticism (dhutavādānaṁ) (AN.i.23). He was born in the Brahmin village of Mahā Tittha in Magadha, and was the son of the Brahmin Kapila, his mother being Sumanādevī; he himself was called Pippali at Ap.ii.583, vs. 56; but there his father is called Kosiyagotta.

When he grew up he refused to marry in spite of the wishes of his parents; but in the end, to escape from their importunities, he agreed to marry if a wife could be found resembling a statue, which he had made. Bhaddā Kāpilānī was found at Sāgala to fulfil these conditions, and though the young people wrote to each other suggesting that somebody else should be found as a match for each, their letters were intercepted and they were married. By mutual consent, however, the marriage was not consummated, the two spending the night separated by a chain of flowers. Pippali had immense wealth; he used twelve measures of perfumed powder daily, each measure a Magadha nāḷi, for his person alone. He had sixty lakes with water works attached, and his workmen occupied fourteen villages, each as large as Anurādhapura.

One day he went to a field, which was being ploughed and saw the birds eating the worms turned up by the plough. On being told that the sin therein was his, he decided to renounce all his possessions.

At the same time, Bhaddā had been watching the crows eating the little insects, which ran about among the seamsum seeds that had been put out to dry, and when her attendant women told her that hers would be the sin for their loss of life, she also determined to renounce the world.

The husband and wife, finding that they were of one accord, took yellow raiments from their wardrobe, cut off each other’s hair, took bowls in their hands, and passed out through their weeping servants, to all of whom they granted their freedom, and departed together, Pippali walking in front. But soon they agreed that it was not seemly they should walk thus together, as each must prove a hindrance to the other. And so, at the cross roads, he took the right and she the left and the earth trembled to see such virtue.

The Buddha, sitting in the Gandhakuṭi in Veḷuvana, knew what the earthquake signified, and having walked three gāvutas, sat down at the foot of the Bahuputtaka Nigrodha, between Rājagaha and Nālandā, resplendent in all the glory of a Buddha (this journey of the Buddha is often referred to – e.g., MN­a.i.347, 357). Pippali saw the Buddha, and recognising him at once as his teacher, prostrated himself before him (he was henceforth called Mahā Kassapa, no explanation is to be found anywhere as to why he is called Kassapa; it was probably his gotta name, but see Ap.ii.583, vs.56 where his father is called Kosiyagotta). The Buddha told him to be seated, and, in three homilies, gave him his ordination.

The three homilies are given at SN.ii.220, “Thus Kassapa must thou train thyself: (1) ‘There shall be a lively sense of fear and regard (hirotappa) towards all monks, seniors, novices, and those of middle status.’ (2) ‘Whatever doctrine I shall hear bearing upon what is good, to all that I will hearken with attentive ear, digesting it, pondering it, gathering it all up with my will.’ (3) ‘Happy mindfulness with respect to the body shall not be neglected by me.’”

Together they returned to Rājagaha, Kassapa, who bore on his body seven of the thirty-two marks of a Great Being, following the Buddha. On the way, the Buddha desired to sit at the foot of a tree by the roadside, and Kassapa folded for him his outer robe (pilotikasaṅghāṭi) as a seat. The Buddha sat on it and, feeling it with his hand, praised its softness. Kassapa asked him to accept it. “And what would you wear?” inquired the Buddha. Kassapa then begged that he might be given the rag robe worn by the Buddha. “It is faded with use,” said the Buddha, but Kassapa said he would prize it above the whole world and the robes were exchanged (the robe which Kassapa exchanged with the Buddha was Puṇṇā’s cloak. See Puṇṇā 6).

This incident Kassapa always recalled with pride, e.g. SN.ii.221. It is said that the Buddha paid him this great honour because he knew that Kassapa would hold a recital after his death, and thus help in the perpetuation of his religion, SN­a.ii.130. The earth quaked again in recognition of Kassapa’s virtues, for no ordinary being would have been fit to wear the Buddha’s cast-off robe. Kassapa, conscious of the great honour, took upon himself the thirteen austere vows (dhutaguṇā) and, after eight days, became an Arahant.

In the past Kassapa and Bhaddā had been husband and wife and companions in good works in many births. In the time of Padumuttara Buddha Kassapa was a very rich householder named Vedeha and married to Bhaddā, and very devoted to the Buddha. One day he heard the Buddha’s third disciple in rank (Nisabha) being awarded the place of pre-eminence among those who observed austere practices, and registered a wish for a similar honour for himself in the future. He learnt from the Buddha of the qualities in which Nisabha excelled the Buddha himself, and determined to obtain them. With this end in view, during birth after birth, he expended all his energies in goods deeds. Ninety-one kappas ago; in the time of Vipassī Buddha, he was the Brahmin Ekasāṭaka and Bhaddā was his wife. In the interval between Koṇāgamana Buddha and Kassapa Buddha he was a seṭṭhiputta. He married Bhaddā, but because of an evil deed she had done in the past (see Bhaddā Kāpilānī), she became unattractive to him and he left her, taking her as wife again when she became attractive. Having seen from what had happened to his wife how great was the power of the Buddhas, the seṭṭhiputta wrapped Kassapa Buddha’s golden cetiya with costly robes and decked it with golden lotuses, each the size of a cartwheel.

The Therī Apadāna (Ap.ii.582. vs. 47-51) gives an account of two more of his lives, one as Sumitta and the other as Koḷiyaputta, in both of which he and his wife ministered to Pacceka Buddhas.

In the next birth he was Nanda, king of Benares, and, because he had given robes in past lives, he had thirty-two kapparukkhas, which provided him and all the people of his kingdom with garments. At the suggestion of his queen, he made preparations to feed holy men, and five hundred Pacceka Buddhas, sons of Padumā, came to accept his gift. In that life, too, Nanda and his queen renounced the world and became ascetics, and having developed the jhānas, were reborn in the Brahma world.

This account of Kassapa’s last life and his previous life is compiled from AN­a.i.92ff.; SN­a.ii.135ff.; Thag­a.ii.134ff.; Ap.ii.578ff. Ap.i.33ff. gives other particulars – that he made offerings at Padumuttara’s funeral pyre and that he was once a king named Ubbiddha in the city of Rammaka; see also Ap­a.i.209f.

Kassapa was not present at the death of the Buddha; as he was journeying from Pāvā to Kusināra he met an Ājīvaka carrying in his hand a mandārava-flower picked up by him from among those which had rained from heaven in honour of the Buddha, and it was he who told Kassapa the news. It was then the seventh day after the Buddha’s death, and the Mallas had been trying in vain to set fire to his pyre. The Arahant Theras, who were present, declared that it could not be kindled until Mahā Kassapa and his five hundred companions had saluted the Buddha’s feet. Mahā Kassapa then arrived and walked three times round the pyre with bared shoulder, and it is said the Buddha’s feet became visible from out of the pyre in order that he might worship them. He was followed by his five hundred colleagues, and when they had all worshipped the feet disappeared and the pyre kindled of itself (DN.ii.163f).

It is said that the relics of the Buddha which fell to Ajātasattu’s share were taken to Rājagaha by Kassapa, in view of that which would happen in the future (Mhv.xxxi.20f.; see also Vsm.430). At Pāvā (on the announcement of the Buddha’s death), Kassapa had heard the words of Subhadda, who, in his old age, had joined the Saṅgha, that they were “well rid of the great samaṇa and could now do as they liked.” This remark it was which had suggested to Kassapa’s mind the desirability of holding a Recital of the Buddha’s teachings. He announced his intention to the assembled monks, and, as the senior among them and as having been considered by the Buddha himself to be fit for such a task, he was asked to make all necessary arrangements (e.g., DN­a.i.3). In accordance with his wishes, all the monks, other than the Arahants chosen for the Recital, left Rājagaha during the rainy season. The five hundred who were selected met in Council under the presidency of Kassapa and recited the Dhamma and the Vinaya (DN­a.i.3f.; 5ff.; Vin-a.i.4.ff.; Mhv.iii.3ff). This recital is called the Therasaṅgīti or Theravāda.

The books contain numerous references to Mahā Kassapa – he is classed with Moggallāna, Kappina, and Anuruddha for his great iddhi-powers, e.g., SN.i.114; but his range of knowledge was limited; there were certain things which even Kassapa did not know (Dhp­a.i.258).

The Buddha regarded him as equal to himself in exhorting the monks to lead the active and zealous lives (SN.ii.205), and constantly held him up as an example to others in his great contentment (SN.ii.194f) and his ability to win over families by his preaching. The Buddha compares him to the moon (candopama), unobtrusive; his heart was free from bondage, and he always taught others out of a feeling of compassion. SN.ii.197ff. Kassapa’s freedom from any kind of attachment was, as the Buddha pointed out to the monks, due to the earnest wish he had made for that attainment in the past, “He has no attachment to requisites or households or monasteries or cells; but is like a royal goose which goes down into a lake and swims there, while the water does not adhere to his body” (Dhp­a.ii.169f.).

The Buddha also thought him equal to himself in his power of attaining the jhānas and abiding therein (SN.ii.210ff).

Kassapa was willing to help monks along their way, and several instances are given of his exhortations to them (e.g., Thag.vss.1051-57, 1072-81, and his long sermon at AN.v.161ff); but he was evidently sensitive to criticism, and would not address them unless he felt them to be tractable and deferential to instruction, e.g., SN.ii.203ff.; and at 219, when Thullanandā finds fault with him for blaming Ānanda. Kassapa had good reason for not wishing to address recalcitrant monks. The Kuṭidūsakajātaka (Ja 321) relates how one of his disciples, Uluṅka Saddaka, angered by some admonition from Kassapa, burnt the latter’s grass hut while he was away on his alms round (Ja.iii.71f.).

He was very reluctant to preach to the nuns, but on one occasion he allowed himself to be persuaded by Ānanda, and accompanied by him he visited the nunnery and preached to the nuns. He was probably not popular among them, for, at the end of his discourse, Thullatissā openly reviled him for what she called his impertinence in having dared to preach in the presence of Ānanda, “as if the needle pedlar were to sell a needle to the needle maker.” (SN.ii.215f) Kassapa loved Ānanda dearly, and was delighted when Ānanda attained Arahant-ship in time to attend the First Recital, and when Ānanda appeared before the Arahants, it was Kassapa who led the applause (DN­a.i.10f). But Kassapa was very jealous of the good name of the Saṅgha, and we find him (SN.ii.218f) blaming Ānanda for admitting into the Saṅgha new members incapable of observing its discipline and of going about with them in large numbers, exposing the Saṅgha to the criticism of the public. “A corn trampler art thou, Ānanda,” he says, “a despoiler of families, thy following is breaking up, thy youngsters are melting away,” and ends up with “The boy, methinks, does not know his own measure.” Ānanda, annoyed at being called “boy,” protests “Surely my head is growing grey hairs, your reverence.” This incident, says the Commentary took place after the Buddha’s death, when Ānanda, as a new Arahant and with all the honour of his intimacy with the Buddha, whose bowl and robe he now possessed, had become a notable personage. SN­a.ii.133; Ānanda regarded Kassapa in some sort of way as a teacher, and held him in great respect, not daring to mention even his name, lest it should imply disrespect (see Vin.i.92f.).

Thullanandā heard Kassapa censuring Ānanda and raised her voice in protest, “What now? Does Kassapa, once a heretic, deem that he can chide the learned sage Ānanda?” Kassapa was hurt by her words, and complained to Ānanda that such things should be said of him who had been singled out by the Buddha for special honour.

Kassapa viewed with concern the growing laxity among members of the Saṅgha with regard to the observance of rules, even in the very lifetime of the Buddha, and the falling off in the number of those attaining Arahant-ship, and we find him consulting the Buddha as to what should be done. SN.ii.224f. At the First Council, when Ānanda stated that the Buddha had given leave for the monks to do away with the minor rules of the Saṅgha, Kassapa was opposed to any such step, lest it should lead to slackness among the monks and contempt from the laity (Vin.ii.287f.).

Kassapa himself did his utmost to lead an exemplary life, dwelling in the forest, subsisting solely on alms, wearing rag robes, always content with little, holding himself aloof from society, ever strenuous and energetic. See also the Mahā Gosiṅgasutta (MN.i.214), where Kassapa declares his belief in the need for these observances; that his example was profitable to others is proved by the case of Somamitta who, finding his own teacher Vimala given up to laziness, sought Kassapa and attained Arahant-ship under his guidance.

When asked why he led such a life, he replied that it was not only for his own happiness but also out of compassion for those who came after him, that they might attain to the same end. Even when he was old and the Buddha himself had asked him to give up his coarse rag robe and to dwell near him, he begged to be excused. SN.ii.202f; but see Jotidāsa, who is said to have built a vihāra for Kassapa, and entertained him.

Once, when Kassapa lay grievously ill at Pipphaliguhā, the Buddha visited him and reminded him of the seven bojjhaṅgas which he had practised (SN.v.78). The knowledge that he had profited by the Master’s teaching, we are told (SN­a.iii.128), calmed his blood and purified his system, and the sickness fell away from him “like a drop of water from a lotus leaf.”

He disdained being waited upon by anybody, even by a goddess such as Lājā, lest he should set a bad example (Dhp­a.iii.6ff). Owing to his great saintliness, even the gods vied with each other to give alms to Kassapa. Once when he had risen from a jhāna lasting seven days, five hundred nymphs, wives of Sakka, appeared before him; but, snapping his fingers, he asked them to depart, saying that he bestowed his favours only on the poor.

The story of Kāḷavilaṅgika is an example of Kassapa’s compassion for the poor. Once, after a seven days’ jhāna, he went to the house of Kāḷavilaṅgika and received alms from his wife, which he gave to the Buddha for their greater benefit. The Buddha took a portion of this and gave the rest to five hundred monks. Kāḷavilaṅgika, received only a mouthful of the food left. The Buddha said that as a result he would be a seṭṭhi within seven days. Kāḷavilaṅgika told this to his wife. It happened that a few days later the king saw a man impaled alive in the place of execution; the man begged him for some food, which he agreed to send. At night, when eating, the king remembered his promise, but could find no one bold enough to go to the cemetery. On the offer of one thousand pieces, Kāḷavilaṅgika’s wife agreed to go in the guise of a man. On the way she was stopped by the Yakkha Dīghataphala, who, however, later released her and gave her treasure, as did also the Yakkha’s father-in-law, the Deva Sumana. The man ate the food and, when wiping his mouth, recognised her as a woman and caught hold of her hair. But she cut off her hair, and proved to the satisfaction of the king that her mission had been accomplished. She then recovered the treasure given her by the Yakkha and Sumana; when the king discovered her wealth, she and her husband were raised to the rank of seṭṭhi (MN­a.ii.812ff.).

When Sakka heard of this, he disguised himself as a weaver worn with age, and accompanied by Sujātā, transformed into an old woman, appeared in a weaver’s hut along the lane where Kassapa was begging. The ruse succeeded and Kassapa accepted their alms; but, later, be discovered the truth and chided Sakka. Sakka begged forgiveness, and, on being assured that in spite of his deception the almsgiving would bring him merit, he flew into the air shouting, “Aho dānaṁ, mahā danaṁ, Kassapassa patiṭṭhitaṁ.” The Buddha heard this and sympathised with Sakka in his great joy (Dhp­a.i.423ff.; cp. Ud.iii.7).

But on one occasion so great was the importunity with which the monks of Āḷavī had wearied the people, that even Mahā Kassapa failed to get alms from them (Ja.ii.282). The Visuddhimagga (p.403) relates a story of how once, when Kassapa was begging for alms in Rājagaha, in the company of the Buddha, on a festival day, five hundred maidens were going to the festival carrying cakes, “round like the moon.” They saw the Buddha but passed him by, and gave their cakes to Kassapa. The Elder made all the cakes fill just his single bowl and offered it to the Buddha (this is probably the incident referred to at Vsm.68).

Sāriputta seems to have held Kassapa in great esteem, and the Kassapasaṁyutta contains two discussions between them: one on the necessity for zeal and ardour in the attainment of Nibbāna (SN.ii.195f), and the other on the existence of a Tathāgata after death (SN.ii.222f). This regard was mutual, for when Kassapa saw the great honour paid to Sāriputta by the Devas he rejoiced greatly and broke forth into song (Thag.vs.1082-5).

Kassapa lived to be very old, and, when he died, had not lain on a bed for one hundred and twenty years. DN­a.ii.413; AN­a.ii.596; he was one hundred and twenty at the time of the First Recital (SN­a.ii.130). According, to northern sources, Kassapa did not die; he dwells in the Kukkuṭagiri Mountains, wrapt in samādhi, awaiting the arrival of Metteyya Buddha (Beal-Xuan, op.cit., ii.142f.). A tooth of Mahā Kassapa was enshrined in the Bhīmatitthavihāra in Ceylon (Cv.lxxxv.81).

He is several times referred to in the Jātakas. Thus, he was

  • the father in the Gaggajātaka (Ja 155) (ii.17),
  • the Brahmin in the Kurudhamma (Ja 276) (ii.381),
  • one of the Devaputtas in the Kakkāru (Ja 326) (iii.90),
  • Meṇḍissara in the Indriya (Ja 423) (iii.469), and in the Sarabhaṅga (Ja 522) (v.151),
  • the father in the Padakusalamāṇava (Ja 432) (iii.514),
  • the teacher in the Tittira (iii.545),
  • Mātali in the Bīlārakosiya (Ja 450) (iv.69),
  • one of the seven brothers in the Bhissa (Ja 488) (iv.314),
  • the bear in the Pañcuposatha (Ja 490) (iv.332),
  • the chaplain in the Hatthipāla (Ja 509) (iv.491),
  • Vidhura in the Sambhava (Ja 515) (v.67),
  • the senior ascetic in the Saṅkhapāla (Ja 521) (v.177),
  • Kulavaḍḍhana seṭṭhi in the Cūḷa Sutasoma (Ja 525) (v.192),
  • Suriya in the Sudhābhojana (Ja 535) (v.412),
  • the tree sprite in the Mahā Sutasoma (Ja 537) (v.511),
  • the father in the Sāma (Ja 540) (vi.95), and Sūravāmagotta in the Khaṇḍahāla (Ja 542) (vi.157).

Mahā Kassapa was so-called to distinguish him from other Kassapas (Bv­a.42; chiefly Kumāra Kassapa, Vibh­a.60), and also because he was possessed of great virtues (mahanti hi sīlakkhaṇḍa hi Samaññāgatattā).},

Mahā Kassapa Thera. Một trong những đệ tử xuất chúng nhất của Đức Phật, đệ nhất trong số những người thọ trì khổ hạnh (dhutavādānaṁ) (AN.i.23). Ông sinh ra tại ngôi làng Bà-la-môn Mahā TitthaMagadha, và là con trai của Bà-la-môn Kapila, mẹ của ông là Sumanādevī; chính ông được gọi là Pippali tại Ap.ii.583, vs. 56; nhưng ở đó cha của ông được gọi là Kosiyagotta.

Khi lớn lên, ông từ chối kết hôn bất chấp mong muốn của cha mẹ; nhưng cuối cùng, để thoát khỏi sự nài nỉ của họ, ông đồng ý kết hôn nếu tìm được một người vợ giống như bức tượng mà ông đã tạc. Bhaddā Kāpilānī được tìm thấy tại Sāgala đáp ứng các điều kiện này, và mặc dù hai người trẻ đã viết thư cho nhau đề nghị rằng nên tìm người khác làm người kết đôi cho mỗi người, thư của họ đã bị chặn lại và họ đã kết hôn. Tuy nhiên, theo sự đồng thuận của cả hai, cuộc hôn nhân không được động phòng, hai người qua đêm bị ngăn cách bởi một chuỗi hoa. Pippali có sự giàu có bao la; ông sử dụng mười hai đấu bột thơm mỗi ngày, mỗi đấu là một nāḷi của Magadha, chỉ dành riêng cho bản thân mình. Ông có sáu mươi hồ nước với các công trình dẫn nước kèm theo, và những người làm công của ông cư ngụ ở mười bốn ngôi làng, mỗi ngôi làng lớn bằng Anurādhapura.

Một ngày nọ, ông đi đến một cánh đồng đang được cày xới và thấy những con chim đang ăn những con giun bị lưỡi cày lật lên. Khi được báo rằng tội lỗi trong việc đó là của mình, ông quyết định từ bỏ mọi tài sản của mình.

Cùng lúc đó, Bhaddā đang nhìn những con quạ ăn những côn trùng nhỏ nhạy bén chạy quanh giữa những hạt vừng được phơi khô, và khi những người hầu gái báo với bà rằng bà sẽ mang tội lỗi cho việc mất mạng của chúng, bà cũng quyết định từ bỏ thế gian.

Hai vợ chồng, nhận thấy họ đồng tâm nhất trí, đã lấy y phục màu vàng từ tủ đồ, cắt tóc cho nhau, cầm bát trên tay, và bước ra ngoài qua những người hầu đang khóc lóc, họ đã ban sự tự do cho tất cả những người hầu này, và cùng nhau rời đi, Pippali đi phía trước. Nhưng chẳng mấy chốc, họ đồng ý rằng thật không phải phép khi họ đi cùng nhau như vậy, vì mỗi người hẳn sẽ là một chướng ngại cho người kia. Và thế là, tại ngã tư đường, ông rẽ phải và bà rẽ trái, và trái đất rung chuyển khi chứng kiến đức hạnh như vậy.

Đức Phật, đang ngồi trong GandhakuṭiVeḷuvana, biết sự rung chuyển của trái đất báo hiệu điều gì, và sau khi đi bộ ba gāvuta, ngài ngồi xuống dưới gốc cây Nigrodha Bahuputtaka, giữa RājagahaNālandā, rực rỡ trong tất cả vinh quang của một vị Phật (chuyến đi này của Đức Phật thường được nhắc đến – e.g., MN­a.i.347, 357). Pippali nhìn thấy Đức Phật, và ngay lập tức nhận ra ngài là bậc đạo sư của mình, liền phủ phục trước ngài (từ đó trở đi ông được gọi là Mahā Kassapa, không có lời giải thích nào được tìm thấy ở bất cứ đâu về lý do tại sao ông được gọi là Kassapa; đó có lẽ là tên gotta của ông, nhưng xem Ap.ii.583, vs.56 nơi cha của ông được gọi là Kosiyagotta). Đức Phật bảo ông ngồi xuống, và, trong ba lời thuyết giảng, đã ban cho ông sự thọ giới.

Ba lời thuyết giảng này được nêu tại SN.ii.220, “Này Kassapa, ông phải rèn luyện bản thân như vầy: (1) ‘Sẽ có một ý thức sống động về lòng tàm úy và sự kính trọng (hirotappa) đối với tất cả các tỳ-kheo, các vị trưởng thượng, các sa-di, và những vị ở bậc trung.’ (2) ‘Bất cứ giáo lý nào ta nghe được liên quan đến điều thiện, ta sẽ lắng nghe tất cả những điều đó bằng đôi tai chú tâm, tiêu hóa nó, suy ngẫm về nó, gom nhặt toàn bộ nó bằng ý chí của ta.’ (3) ‘Chánh niệm an vui liên quan đến thân sẽ không bị ta chểnh mảng.’”

Cùng nhau họ trở về Rājagaha, Kassapa, người mang trên thân bảy trong ba mươi hai tướng tốt của một Bậc Đại nhân, đi theo Đức Phật. Trên đường đi, Đức Phật muốn ngồi dưới gốc một cái cây bên vệ đường, và Kassapa đã gấp lại chiếc y khoác ngoài của ông (pilotikasaṅghāṭi) làm một chỗ ngồi cho ngài. Đức Phật ngồi lên đó và, sờ vào nó bằng tay, khen ngợi sự mềm mại của nó. Kassapa xin ngài hãy nhận lấy nó. “Và ông sẽ mặc gì?” Đức Phật hỏi. Sau đó Kassapa xin được ban cho chiếc y phấn tảo mà Đức Phật đang mặc. “Nó đã phai màu vì sử dụng,” Đức Phật nói, nhưng Kassapa nói rằng ông sẽ trân trọng nó hơn cả toàn bộ thế gian và những chiếc y đã được trao đổi (chiếc y mà Kassapa đổi với Đức Phật là áo choàng của Puṇṇā. Xem Puṇṇā 6).

Sự kiện này luôn được Kassapa tự hào nhớ lại, e.g., SN.ii.221. Có người nói rằng Đức Phật đã ban cho ông vinh dự to lớn này vì ngài biết rằng Kassapa sẽ tổ chức một Đại Kết Tập sau khi ngài viên tịch, và do đó giúp ích trong việc duy trì tôn giáo của ngài mãi mãi, SN­a.ii.130. Trái đất lại rung chuyển một lần nữa để ghi nhận các đức hạnh của Kassapa, vì không một chúng sinh phàm phu nào có thể xứng đáng mặc chiếc y mà Đức Phật đã cởi ra. Kassapa, ý thức được vinh dự to lớn này, đã thọ trì mười ba hạnh khổ hạnh (dhutaguṇā) và, sau tám ngày, trở thành một Arahant.

Trong quá khứ, Kassapa và Bhaddā đã từng là vợ chồng và là những người bạn đồng hành trong các thiện sự ở nhiều kiếp. Trong thời kỳ của Đức Phật Padumuttara, Kassapa là một gia chủ rất giàu có tên là Vedeha và kết hôn với Bhaddā, và rất tận tâm với Đức Phật. Một ngày nọ, ông nghe nói đệ tử đứng thứ ba của Đức Phật (tên là Nisabha) được trao tặng vị trí tối thắng trong số những người thọ trì các pháp khổ hạnh, và ông đã phát nguyện về một vinh dự tương tự cho chính mình trong tương lai. Ông đã được học từ Đức Phật về những phẩm chất mà Nisabha còn xuất sắc hơn cả bản thân Đức Phật, và quyết tâm đạt được chúng. Với mục tiêu này, trải qua hết kiếp này đến kiếp khác, ông đã dốc toàn bộ sức lực của mình vào các thiện sự. Chín mươi mốt kappa trước; trong thời kỳ của Đức Phật Vipassī, ông là Bà-la-môn Ekasāṭaka và Bhaddā là vợ ông. Trong khoảng thời gian giữa Đức Phật Koṇāgamana và Đức Phật Kassapa, ông là một vị công tử trưởng giả (seṭṭhiputta). Ông kết hôn với Bhaddā, nhưng vì một ác nghiệp mà bà đã làm trong quá khứ (xem Bhaddā Kāpilānī), bà trở nên kém hấp dẫn đối với ông và ông đã rời bỏ bà, lấy bà làm vợ một lần nữa khi bà trở nên hấp dẫn. Sau khi nhìn thấy từ những điều đã xảy ra với vợ mình quyền lực to lớn dường nào của chư Phật, vị seṭṭhiputta đó đã bọc cetiya bằng vàng của Đức Phật Kassapa bằng những y phục đắt tiền và trang trí nó bằng những hoa sen vàng, mỗi bông hoa lớn bằng một bánh xe bò.

Therī Apadāna (Ap.ii.582. vs. 47-51) cung cấp một câu chuyện về hai kiếp sống nữa của ông, một kiếp là Sumitta và kiếp kia là Koḷiyaputta, trong cả hai kiếp đó ông và vợ ông đã phụng sự các Đức Pacceka Buddha.

Trong kiếp tiếp theo, ông là Nanda, vua của xứ Benares, và, vì ông đã cúng dường y phục trong các kiếp trước, ông có ba mươi hai cây như ý (kapparukkha), những cái cây đã cung cấp y phục cho ông và toàn bộ thần dân trong vương quốc của ông. Theo đề nghị của vương hậu, ông đã chuẩn bị đồ ăn để dâng cúng cho các vị thánh nhân, và năm trăm Đức Pacceka Buddha, những người con trai của Padumā, đã đến để nhận món quà của ông. Trong kiếp đó, cũng vậy, Nanda và vương hậu của ông đã từ bỏ thế gian và trở thành những đạo sĩ, và sau khi phát triển các jhāna, họ được tái sinh vào cõi Brahma.

Câu chuyện này về kiếp cuối cùng của Kassapa và kiếp trước của ông được biên soạn từ AN­a.i.92ff.; SN­a.ii.135ff.; Thag­a.ii.134ff.; Ap.ii.578ff. Ap.i.33ff. đưa ra các chi tiết khác – rằng ông đã cúng dường tại giàn hỏa thiêu của Đức Phật Padumuttara và rằng ông đã từng là một vị vua tên là Ubbiddha trong thành phố Rammaka; xem thêm Ap­a.i.209f.

Kassapa không có mặt vào lúc Đức Phật viên tịch; khi ông đang trên đường đi từ Pāvā đến Kusināra, ông đã gặp một tu sĩ Ājīvaka đang cầm trên tay một bông hoa mandārava do ông nhặt được trong số những bông hoa đã mưa xuống từ trên trời để tôn vinh Đức Phật, và chính vị này đã báo cho Kassapa tin tức đó. Đó là ngày thứ bảy sau khi Đức Phật viên tịch, và những người Malla đã cố gắng phóng hỏa giàn thiêu của ngài nhưng vô ích. Các Trưởng lão Arahant, những người có mặt, đã tuyên bố rằng nó không thể được châm lửa cho đến khi Mahā Kassapa và năm trăm vị bạn đồng hành của ông đảnh lễ bàn chân của Đức Phật. Khi đó, Mahā Kassapa đã đến và đi quanh giàn thiêu ba vòng với vai để trần, và người ta nói rằng bàn chân của Đức Phật đã xuất hiện ra khỏi giàn thiêu để ông có thể chiêm bái chúng. Ông được theo sau bởi năm trăm vị đồng đạo của mình, và khi tất cả họ đã chiêm bái, bàn chân đã biến mất và giàn thiêu tự nó bốc cháy (DN.ii.163f).

Người ta nói rằng xá-lợi của Đức Phật phần thuộc về phần chia của vua Ajātasattu đã được Kassapa đưa đến Rājagaha, trong sự tiên liệu về những điều sẽ xảy ra trong tương lai (Mhv.xxxi.20f.; xem thêm Vsm.430). Tại Pāvā (khi có thông báo về việc Đức Phật viên tịch), Kassapa đã nghe được lời của Subhadda, người khi đã tuổi già mới gia nhập Tăng đoàn, rằng họ đã “may mắn thoát khỏi vị samaṇa vĩ đại và giờ đây có thể làm theo những gì họ thích.” Chính nhận xét này đã gợi lên trong tâm trí Kassapa sự khao khát tổ chức một cuộc Đại Kết Tập những lời dạy của Đức Phật. Ông đã thông báo ý định của mình cho các tỳ-kheo đang tụ tập, và, với tư cách là vị thâm niên trong số họ và vì được chính Đức Phật xem là xứng đáng cho một nhiệm vụ như vậy, ông được yêu cầu thu xếp mọi sự sắp xếp cần thiết (e.g., DN­a.i.3). Theo những mong muốn của ông, tất cả các tỳ-kheo, ngoại trừ các vị Arahant được chọn cho cuộc Đại Kết Tập, đã rời khỏi Rājagaha trong mùa an cư. Năm trăm vị được chọn đã họp trong Đại hội dưới sự chủ trì của Kassapa và đã tụng lại Pháp và Vinaya (DN­a.i.3f.; 5ff.; Vin-a.i.4.ff.; Mhv.iii.3ff). Cuộc Đại Kết Tập này được gọi là Therasaṅgīti hoặc Theravāda.

Các kinh sách có chứa nhiều dẫn chứng về Mahā Kassapa – ông được xếp vào cùng hạng với Moggallāna, Kappina, và Anuruddha vì thần thông vĩ đại (iddhi) của mình, e.g., SN.i.114; nhưng phạm vi kiến thức của ông bị giới hạn; có một số điều nhất định mà ngay cả Kassapa cũng không biết (Dhp­a.i.258).

Đức Phật xem ông là ngang hàng với mình trong việc khuyên nhủ các tỳ-kheo sống những cuộc đời năng động và nhiệt thành (SN.ii.205), và thường xuyên đưa ông lên như một tấm gương cho những người khác noi theo về sự tri túc to lớn của ông (SN.ii.194f) và khả năng của ông trong việc thu phục các gia đình bằng sự thuyết giảng của mình. Đức Phật so sánh ông với mặt trăng (candopama), không phô trương; tâm của ông đã thoát khỏi sự trói buộc, và ông luôn luôn giảng dạy người khác với một cảm giác về lòng bi mẫn. SN.ii.197ff. Sự tự do thoát khỏi mọi loại dính mắc của Kassapa, như Đức Phật đã chỉ ra cho các tỳ-kheo, là do mong ước tha thiết mà ông đã thực hiện cho sự thành tựu đó trong quá khứ, “Người không có sự bám chấp vào các vật dụng, hay các hộ gia đình, hay các tu viện, hay các am thất; mà giống như một con ngỗng chúa bơi lội dưới một cái hồ, trong khi nước không dính vào thân nó” (Dhp­a.ii.169f.).

Đức Phật cũng nghĩ rằng ông ngang hàng với ngài về năng lực chứng đắc các jhāna và an trú trong đó (SN.ii.210ff).

Kassapa sẵn lòng giúp đỡ các tỳ-kheo trên con đường của họ, và có vài trường hợp đã được ghi lại về những lời khuyên nhủ của ông dành cho họ (e.g., Thag.vss.1051-57, 1072-81, và bài pháp thoại dài của ông tại AN.v.161ff); nhưng ông hiển nhiên là nhạy cảm với sự chỉ trích, và sẽ không diễn giảng với họ trừ khi ông cảm thấy họ là những người dễ uốn nắn và tôn trọng sự chỉ dạy, e.g., SN.ii.203ff.; và ở 219, khi Thullanandā bắt lỗi ông vì đã khiển trách Ānanda. Kassapa có lý do chính đáng để không muốn diễn giảng cho các tỳ-kheo ngoan cố. Kuṭidūsakajātaka (Ja 321) kể lại cách một trong những đệ tử của ông, Uluṅka Saddaka, tức giận bởi một vài lời khiển trách từ Kassapa, đã đốt cháy túp lều cỏ của vị sư phụ trong lúc ông đang đi khất thực (Ja.iii.71f.).

Ông rất miễn cưỡng thuyết pháp cho các tỳ-kheo-ni, nhưng trong một lần nọ ông đã cho phép bản thân mình bị thuyết phục bởi Ānanda, và đi cùng với vị này, ông đã đến thăm tỳ-kheo-ni viện và thuyết pháp cho các tỳ-kheo-ni. Ông có lẽ không được yêu thích giữa họ, vì, vào cuối bài pháp của ông, Thullatissā đã công khai mắng nhiếc ông vì điều mà cô ấy gọi là sự xấc xược của ông khi dám thuyết pháp trước mặt Ānanda, “giống như người bán rong kim tiêm đi bán kim cho người thợ làm kim.” (SN.ii.215f) Kassapa yêu thương Ānanda sâu sắc, và đã rất vui mừng khi Ānanda đắc quả vị Arahant kịp lúc để tham dự cuộc Đại Kết Tập đầu tiên, và khi Ānanda xuất hiện trước mặt các vị Arahant, chính Kassapa là người đã dẫn đầu tràng pháo tay (DN­a.i.10f). Nhưng Kassapa cũng rất bảo vệ danh tiếng tốt đẹp của Tăng đoàn, và chúng ta thấy ông (SN.ii.218f) khiển trách Ānanda vì đã nhận vào Tăng đoàn những thành viên mới không có khả năng tuân thủ giới luật của nó và đi lại cùng với họ với số lượng lớn, phơi bày Tăng đoàn ra cho sự chỉ trích của công chúng. “Ông là kẻ giẫm đạp lúa mạch, này Ānanda,” ông nói, “kẻ phá hoại các gia đình, tùy tùng của ông đang tan rã, những người trẻ tuổi của ông đang phân tán đi,” và kết thúc bằng câu “Cậu bé này, ta nghĩ, không biết được giới hạn của chính mình.” Ānanda, bực mình khi bị gọi là “cậu bé,” phản đối “Chắc chắn là đầu tôi đang mọc những sợi tóc bạc rồi, thưa tôn giả.” Sự kiện này, Chú giải nói rằng đã diễn ra sau khi Đức Phật viên tịch, khi Ānanda, với tư cách là một vị Arahant mới và với toàn bộ vinh dự về sự thân thiết của ông với Đức Phật, người mà bình bát và chiếc y giờ đây ông đang sở hữu, đã trở thành một nhân vật đáng chú ý. SN­a.ii.133; Ānanda xem Kassapa theo một cách nào đó như là một vị đạo sư, và vô cùng tôn trọng ông, không dám nhắc đến ngay cả tên của ông, vì e rằng điều đó sẽ ám chỉ sự thiếu tôn trọng (xem Vin.i.92f.).

Thullanandā nghe thấy Kassapa khiển trách Ānanda và lên tiếng phản đối, “Cái gì thế này? Có phải Kassapa, người từng là một kẻ ngoại đạo, lại cho rằng ông ta có thể mắng nhiếc bậc hiền trí uyên bác Ānanda sao?” Kassapa bị tổn thương bởi những lời của cô ấy, và than phiền với Ānanda rằng những điều như vậy lẽ nào lại được nói về ông, người đã được Đức Phật lựa chọn để ban cho vinh dự đặc biệt.

Kassapa nhìn nhận với sự lo ngại về sự buông lung ngày càng tăng giữa các thành viên của Tăng đoàn liên quan đến việc tuân thủ các giới luật, ngay cả trong chính thời kỳ Đức Phật còn tại thế, và sự sụt giảm số lượng những người đắc quả vị Arahant, và chúng ta thấy ông tham vấn Đức Phật về những việc cần phải làm. SN.ii.224f. Tại cuộc Kết Tập đầu tiên, khi Ānanda tuyên bố rằng Đức Phật đã cho phép các tỳ-kheo xóa bỏ những giới luật phụ thuộc của Tăng đoàn, Kassapa đã phản đối bất kỳ bước đi nào như vậy, vì sợ rằng điều đó sẽ dẫn đến sự chểnh mảng giữa các tỳ-kheo và sự khinh miệt từ hàng cư sĩ (Vin.ii.287f.).

Bản thân Kassapa đã làm hết sức mình để sống một cuộc đời gương mẫu, ngụ trong rừng, sống hoàn toàn dựa vào khất thực, mặc những chiếc y phấn tảo, luôn luôn tri túc với một ít ỏi, giữ mình xa lánh xã hội, luôn luôn tinh tấn và đầy nhiệt huyết. Xem thêm Mahā Gosiṅgasutta (MN.i.214), nơi Kassapa tuyên bố niềm tin của mình vào sự cần thiết của những việc tuân thủ này; rằng tấm gương của ông là có ích cho những người khác được chứng minh bởi trường hợp của Somamitta, người mà, sau khi thấy đạo sư của chính mình là Vimala sa vào sự lười biếng, đã tìm đến Kassapa và đắc quả vị Arahant dưới sự chỉ dẫn của ông.

Khi được hỏi tại sao ông sống một cuộc đời như vậy, ông trả lời rằng đó không chỉ vì hạnh phúc của riêng mình mà còn vì lòng bi mẫn đối với những người đến sau ông, để họ có thể đạt đến cùng một kết quả. Ngay cả khi ông đã già và chính Đức Phật đã yêu cầu ông từ bỏ chiếc y phấn tảo thô ráp của mình và đến ở gần ngài, ông đã xin được miễn cho. SN.ii.202f; nhưng hãy xem Jotidāsa, người được nói là đã xây dựng một vihāra cho Kassapa, và thiết đãi ông.

Một lần, khi Kassapa nằm bệnh nặng tại Pipphaliguhā, Đức Phật đã đến thăm ông và nhắc nhở ông về bảy bojjhaṅga mà ông đã thực hành (SN.v.78). Sự hiểu biết rằng ông đã được hưởng lợi từ lời dạy của Bậc Đạo Sư, chúng ta được kể lại (SN­a.iii.128), đã làm dịu máu của ông và thanh lọc cơ thể ông, và căn bệnh đã rơi rụng khỏi ông “như một giọt nước trên lá sen.”

Ông khinh thường việc được hầu hạ bởi bất kỳ ai, ngay cả bởi một thiên nữ như Lājā, vì sợ rằng ông sẽ nêu một gương xấu (Dhp­a.iii.6ff). Nhờ vào sự thánh thiện vĩ đại của ông, ngay cả chư thiên cũng cạnh tranh nhau để cúng dường cho Kassapa. Một lần khi ông vừa xuất khỏi một jhāna kéo dài bảy ngày, năm trăm thiên nữ, những người vợ của Sakka, đã xuất hiện trước mặt ông; nhưng, búng ngón tay, ông đã yêu cầu họ rời đi, nói rằng ông chỉ ban phước lành của mình cho những người nghèo khổ.

Câu chuyện về Kāḷavilaṅgika là một ví dụ về lòng bi mẫn của Kassapa dành cho người nghèo. Một lần, sau một kỳ jhāna kéo dài bảy ngày, ông đi đến nhà của Kāḷavilaṅgika và nhận lãnh thức ăn từ vợ ông ta, và ông đã dâng cúng cho Đức Phật vì lợi ích to lớn hơn cho họ. Đức Phật lấy một phần trong số đó và chia phần còn lại cho năm trăm tỳ-kheo. Kāḷavilaṅgika chỉ nhận được một miếng thức ăn còn lại. Đức Phật nói rằng kết quả là ông ta sẽ trở thành một trưởng giả trong vòng bảy ngày. Kāḷavilaṅgika báo chuyện này cho vợ mình. Xảy ra là vài ngày sau nhà vua nhìn thấy một người đàn ông bị đóng cọc xuyên qua người khi còn sống tại pháp trường; người đàn ông van xin vua một ít thức ăn, và ngài đồng ý cử người mang đến. Vào ban đêm, khi đang dùng bữa, nhà vua nhớ lại lời hứa của mình, nhưng không tìm được ai đủ can đảm để đi đến nghĩa trang. Với mức đề nghị một ngàn đồng tiền, vợ của Kāḷavilaṅgika đồng ý đi trong lớp hóa trang của một người đàn ông. Trên đường đi, cô bị Yakkha tên là Dīghataphala chặn lại, tuy nhiên, vị này sau đó đã thả cô đi và tặng cô kho báu, cha vợ của vị Yakkha đó, thiên nhân Sumana, cũng vậy. Người đàn ông kia đã ăn thức ăn và, khi lau miệng, nhận ra cô là một phụ nữ nên đã nắm lấy tóc cô. Nhưng cô đã cắt đứt tóc của mình, và chứng minh cho nhà vua thấy hài lòng rằng sứ mệnh của cô đã được hoàn thành. Sau đó cô thu lại kho báu được tặng bởi Yakkha và Sumana; khi nhà vua khám phá ra sự giàu có của cô, cô và chồng cô đã được nâng lên địa vị trưởng giả (MN­a.ii.812ff.).

Khi Sakka nghe tin về điều này, ngài đã ngụy trang thành một thợ dệt già nua cằn cỗi, và đi cùng với Sujātā, người hóa thành một bà lão, xuất hiện trong một túp lều của thợ dệt dọc theo con ngõ nơi Kassapa đang đi khất thực. Kế lừa gạt đã thành công và Kassapa đã nhận thức ăn của họ; nhưng, sau đó, ông khám phá ra sự thật và quở trách Sakka. Sakka xin được tha thứ, và, khi được đoan chắc rằng bất chấp sự lừa dối của mình, việc cúng dường thức ăn sẽ mang lại cho ngài phước báu, ngài đã bay lên không trung và hét lên, “Aho dānaṁ, mahā danaṁ, Kassapassa patiṭṭhitaṁ.” Đức Phật đã nghe thấy điều này và chia sẻ niềm vui to lớn đó với Sakka (Dhp­a.i.423ff.; cp. Ud.iii.7).

Nhưng trong một lần nọ, sự nài nỉ mà các tỳ-kheo ở Āḷavī làm phiền dân chúng lại lớn đến mức ngay cả Mahā Kassapa cũng không nhận được khất thực từ họ (Ja.ii.282). Visuddhimagga (p.403) kể lại một câu chuyện về cách một lần, khi Kassapa đang đi khất thực ở Rājagaha, đi cùng với Đức Phật, vào một ngày lễ hội, năm trăm thiếu nữ đang đi đến lễ hội mang theo những chiếc bánh, “tròn như mặt trăng.” Họ nhìn thấy Đức Phật nhưng đã đi lướt qua ngài, và đã dâng những chiếc bánh của họ cho Kassapa. Vị Trưởng lão đã làm cho tất cả số bánh đó lấp đầy chỉ một chiếc bình bát của mình và đã dâng cúng nó cho Đức Phật (đây có lẽ là sự kiện được đề cập tại Vsm.68).

Sāriputta dường như đã vô cùng kính trọng Kassapa, và Kassapasaṁyutta chứa đựng hai cuộc thảo luận giữa họ: một là về sự cần thiết của nhiệt tâm và nỗ lực trong việc thành tựu Nibbāna (SN.ii.195f), và cuộc thảo luận kia là về sự tồn tại của một vị Tathāgata sau khi viên tịch (SN.ii.222f). Sự tôn trọng này là lẫn nhau, vì khi Kassapa nhìn thấy sự tôn vinh vĩ đại mà chư thiên dâng lên cho Sāriputta, ông đã vô cùng hoan hỷ và cất lên tiếng hát (Thag.vs.1082-5).

Kassapa sống đến lúc rất già, và, khi ông qua đời, ông đã không ngả lưng trên một chiếc giường nào trong suốt một trăm hai mươi năm. DN­a.ii.413; AN­a.ii.596; ông đã một trăm hai mươi tuổi vào thời điểm của cuộc Đại Kết Tập đầu tiên (SN­a.ii.130). Theo các nguồn tài liệu phương Bắc, Kassapa không chết; ông ngụ tại Dãy núi Kukkuṭagiri, chìm trong samādhi, chờ đợi sự giáng lâm của Đức Phật Metteyya (Beal-Xuan, op.cit., ii.142f.). Một chiếc răng của Mahā Kassapa đã được tôn thờ trong Bhīmatitthavihāra ở Tích Lan (Cv.lxxxv.81).

Ông đã vài lần được nhắc đến trong các Jātaka. Theo đó, ông là

  • người cha trong Gaggajātaka (Ja 155) (ii.17),
  • vị Bà-la-môn trong Kurudhamma (Ja 276) (ii.381),
  • một trong những thiên tử (Devaputtas) trong Kakkāru (Ja 326) (iii.90),
  • Meṇḍissara trong Indriya (Ja 423) (iii.469), và trong Sarabhaṅga (Ja 522) (v.151),
  • người cha trong Padakusalamāṇava (Ja 432) (iii.514),
  • vị đạo sư trong Tittira (iii.545),
  • Mātali trong Bīlārakosiya (Ja 450) (iv.69),
  • một trong bảy anh em trong Bhissa (Ja 488) (iv.314),
  • con gấu trong Pañcuposatha (Ja 490) (iv.332),
  • vị tư tế trong Hatthipāla (Ja 509) (iv.491),
  • Vidhura trong Sambhava (Ja 515) (v.67),
  • vị đạo sĩ thâm niên trong Saṅkhapāla (Ja 521) (v.177),
  • Kulavaḍḍhana trưởng giả (seṭṭhi) trong Cūḷa Sutasoma (Ja 525) (v.192),
  • Suriya trong Sudhābhojana (Ja 535) (v.412),
  • vị thụ thần trong Mahā Sutasoma (Ja 537) (v.511),
  • người cha trong Sāma (Ja 540) (vi.95), và Sūravāmagotta trong Khaṇḍahāla (Ja 542) (vi.157).

Mahā Kassapa được gọi như vậy để phân biệt với những vị Kassapa khác (Bv­a.42; chủ yếu là Kumāra Kassapa, Vibh­a.60), và cũng vì ông sở hữu những đức hạnh vĩ đại (mahanti hi sīlakkhaṇḍa hi Samaññāgatattā).